Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 355: Con trai hiệu trưởng Nhị Trung không học Nhị Trung. (1) (1)

Chương 355: Con trai hiệu trưởng Nhị Trung không học Nhị Trung. (1) (1)



Trước khu tập thể giáo viên dùng giá sắt dựng một cái lán, bên trên phủ bạt ny lông, giữa lán đặt cỗ quan tài màu đen, mấy nông dân hôm qua còn chân đất ra ruộng, lúc này thay đạo bào trang trọng ngồi quây quanh quan tài thổi kèn đánh trống, mấy lá cờ đỏ rực vẽ đủ loại thần quỷ dị thú cắm khắp nơi. Thân quyến người chết mặc áo tang tráng, hông buộc dây thừng bận rộn tiếp khách, trừ con cái người chết ra thì không nhìn ai buồn bã, với người già không bệnh không tật mà chết, theo truyền thống trấn Thanh Sơn còn được gọi là "bạch hỉ sự", tức là chuyện đáng mừng.

Tần An hôm nay bị Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo kéo đi chơi, khi về tới nhà thì trời đã tối, người tới phúng viếng đã tới gần đông đủ, đang chuẩn bị ăn cơm, bạch hỉ sự như thế này phải huyên náo ba ngày, trừ bữa cơm cuối cùng phải đưa tiền lễ, những bữa khác đều do tang gia chiêu đãi miễn phí thân hữu và hàng xóm láng giếng ăn uống.

Thường thường có chuyện thế này thì cả khu tập thể chẳng ai nấu cơm, đều chuẩn bị tới góp vui, Tần Tiểu Thiên nhìn thấy một cái bàn còn trống, nhanh chóng gọi Tần An và Tôn Pháo đi chiếm chỗ để ngồi cùng nhau.

- Đừng chạy vội, cha mẹ có chuyện muốn nói với con đây.

Tần Hoài mặc áo véc đen, sơ mi trắng, ca vắt thắt chỉnh tề, vừa mới lên làm hiệu trưởng, cho nên ông có phần căng thẳng, lúc nào cũng chú ý lời ăn tiếng nói, sợ làm hỏng việc, thực tế chứng minh, làm hiệu trưởng càng phát huy tài hoa của ông hơn là một giáo viên tiếng Anh:

Tần An vừa cất cặp đi, chưa chạy đã bị cha gọi lại, mẹ thì không ngờ đã làm cơm nước xong, xem ra không định xuống kia ăn cơm miễn phí, có nghĩa là hôm nay có chuyện nghiêm túc muốn nói với mình ở bữa cơm.

- Có phải cha mẹ đã quyết định sinh cho con một đứa em gái không?

Thấy không khí có vẻ hơi ngột ngạt, Tần An muốn đùa một chút giải tỏa:

- Con hết sức tán thành.

- Nói năng linh ta linh tinh, không lớn không nhỏ, nghiêm túc nghe cha con nói.

Lý Cầm lấy đúa đánh vào mu bàn tay Tần An, thực ra bà cũng muốn có nam có nữ, trước kia hai vợ chồng đều là công chức, phải tuân theo kế hoạch sinh sản của nhà nước, nếu không mất việc, giờ nhà có điều kiện kinh tế rồi, dù mất việc cũng không sao, lại chưa tới bốn mươi, vẫn sinh con được, cũng có ý muốn có đứa con gái. Chỉ là chắc gì sinh ra con gái, nếu lại đứa con trai nghịch ngợm như Tần An nữa thì già rồi, không chịu nổi:

- Gần đây cha liên hệ với hiệu trưởng các trường sơ trung, hi vọng bọn họ cố gắng giúp tuyên truyền cho Nhị Trung. Dựa theo con số thi vào được Nhị Trung những năm trước, ở cơ sở đó, tăng thêm một người, sẽ có tiền báo đáp nhất định. Hiệu trưởng Chu cũng được cha tới gặp rồi, nói không chừng ông ấy sẽ mở đại hội tuyên truyền cho Nhị Trung, điều cha muốn nói với con là, khi điền nguyện vọng, không được nghe ông ấy cổ động mà điền Nhị Trung đấy.

Tần Hoài trịnh trọng nói với con trai, không sợ nói ra chuyện giao dịch tiền bạc phía sau ảnh hưởng tới con mình, mặt này ông có cái nhìn nhất trí với Tôn Tôn, Tần An không hư hơn được nữa rồi:

- Vì sao thế ạ?

Tần An cũng nghiêm túc nhìn vị tân hiệu trưởng của Nhị Trung:

- Còn phải hỏi à, thành tích con tốt như thế tất nhiên phải báo danh vào Nhất Trung rồi, báo danh Nhị Trung làm gì?

Giọng Tần Hoài hết sức hiển nhiên:

- Cha là hiệu trưởng Nhị Trung đấy, sao lại làm việc nâng người ta, hạ uy phong mình thế.

Tần An gắp cho cha miếng chân gà, gắp cho mẹ miếng lườn, kỳ thi tới gần, cơm nước trong nhà ngày càng tốt, để đảm bảo sức khỏe, tinh thần của Tần An trước kỳ thi đều ở trạng thái tốt nhất.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch