Chương 357: Con trai hiệu trưởng Nhị Trung không học Nhị Trung. (2) (1)
Chuyển học bạ không đơn giản, vì thế nhiều gia đình vì nhiều nguyên nhân, ví như do cha mẹ chuyển công tác phải đưa con cái đi theo, thường chọn cho con mình học dự thính ở trường khác để không bỏ lỡ học tập, tất nhiên chỉ là tạm thời, chẳng ai như Tần An, định học dự thính ba năm.
Chỉ là cách này nghe có vẻ không tệ lắm, Lý Cầm bắt đầu cân nhắc khả năng liên quan:
- Học sinh dự thính không được giáo viên quan tâm, thành tích học tập và đánh giá ít khi tốt được.
- Thế này quá dễ, chỉ là chuyện tiền thôi mà, ngày lễ Tết, cha mẹ tới nhà chủ nhiệm lớp, chủ nhiệm khối, mỗi người biếu ít tiền, người ta lại chẳng đối xử với con giống trường con đối xử với Tần Tiểu Thiên à?
Tần An càng nói càng đắc ý:
- Linh tinh, con định đi học hay đi làm ác bá trường học đấy hả?
Lý Cầm đánh con một cái, nhìn chồng:
- Anh thấy sao?
- Cần gì làm phiền phức thêm như thế!
Dù đây là biện pháp giải quyết hay, Tần Hoài vẫn thấy khó tiếp nhận, con trai mình đâu có thua kém gì ai, vậy mà cứ như phải đi nhờ cậy người khác vậy, huống hồ nhìn Tần An hưng phấn như thế, ông rất hoài nghi động cơ của con trai:
- Anh nghĩ xem, con trai vừa rồi thi bảy môn đứng thứ ba toàn trấn, nếu cố lên chút nữa, thành tích chỉ cần lọt vào ba thứ hạng đầu toàn huyện, khi đó nó lại báo danh vào Nhị Trung, chẳng phải quảng cáo rất tốt cho Nhị Trung à à, nhà mình tuy không ngại kiếm ít tiền đi một chút, nhưng còn bác hai của Tần An nữa.
Lý Cầm rất hiểu tính chồng, bản thân thấy chuyện này làm vậy là lưỡng toàn kỳ mỹ rồi, nói:
- Còn ở Nhất Trung, bỏ ra ít tiền, nhờ cậy ít quan hệ, dù không cần đặc quyền thì giáo viên trong trường ít nhất cũng có thể coi con mình như học sinh bình thường.
Tần Hoài chậm rãi gật đầu, ông chưa thích ứng với thân phận mới, vừa là cha, vừa là hiệu trưởng, đồng thời là cổ đông của giáo dục Tiểu Tần, phải cân nhắc nhiều phương diện hơn.
Thấy cha dao động rồi, Tần An thừa cơ rèn sắt khi còn nóng:
- Cha, lên cao trung rồi sẽ có rất nhiều các kỳ thi Olympic hay thi quốc gia, nếu như con đại biểu Nhị Trung tham gia được thành tích tốt thì còn ý nghĩa hơn cả năm nào đó có học sinh đỗ đầu toàn huyện, vinh dự này là lâu dài, nói lên chất lượng trường học và giáo viên của Nhị Trung.
- Con trai, con biết suy nghĩ cho cha mẹ, cha rất vui, nhưng con làm thế là không đúng.
Cơm nước tuy ngon, nhưng Tần Hoài ăn không có vị gì, đặt đũa xuống, lắc đầu:
- Dạ?
Thấy cha đổi ngữ điệu, Tần An nghi hoặc, sao cha lại gọi mình là "con trai" chứ không phải là "Tần An" như mọi khi, xem ra cha đã hạ quyết tâm rồi. Bình thường quan hệ với đồng nghiệp hay xung quanh, cha cố chấp lại có kiêu ngạo kiểu văn nhân, rất khó lay chuyển, huống hồ là đối diện với con trai mình, càng rất khó thỏa hiệp.
Cha với con trai là kẻ thù kiếp trước, câu tục ngữ này không phải là nói xuông, hai cha con Tần Hoài tuy thân thiết, nhưng có vấn đề gây ra chính là do mối quan hệ cha con này.
- Con suy nghĩ còn chưa đủ thấu đáo, con học dự thính ở Nhất Trung được hưởng hết chất lượng giáo dục của bọn họ, nhưng vinh dự lại thuộc về Nhị Trung, khác gì coi người ta là bọn ngốc, không ai thích thế hết. Con cũng được ông nội dạy (Thái căn đàm), kiến công lập nghiệp, thứ gì cũng phải dựa vào thực tài thực lực, nếu phù phiếm bề ngoài, thì thành quả chỉ là giả dối. Nhị Trung muốn đuổi kịp Nhất Trung còn cần con đường dài để đi, cũng không phải chỉ dựa vào mình con mà bù đặp được chênh lệnh này, cho dù con có đạt giải nhất các cuộc thi lớn kia, nếu thành tích chỉnh thể Nhị Trung không theo kịp, chỉ là lừa mình lừa người thôi vì thành tích của con không phải do Nhị Trung tạo ra.
Tần Hoài gõ gõ bàn, nghiêm túc nói với con trai:
- Cha thừa nhận con rất thông minh, đầu óc rất linh hoạt, nhưng đó không phải cái gốc để lập nghiệp, quản lý trường học khác với làm ăn kinh doanh, dù làm ăn, lừa gạt thủ đoạn cũng không phải chính đạo, con nhìn bác Hai con đi, việc gì cũng theo đuổi đường đường chính chính.