Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 360: Suy nghĩ của Tôn Tôn. (2)

Chương 360: Suy nghĩ của Tôn Tôn. (2)


Khu tập thể làm tang lễ tưng bừng như thế, Tần An càng có đầy đủ lý do để tới quán Gà Rừng, tới nơi vứt cặp sách xuống lại chạy đến nhà Tôn Tôn, kế hoạch thay đổi bất ngờ, cần thảo luận với Tôn Tôn xem sao.

Gõ cửa, thấy cả nhà Tôn Tôn ngồi quanh bàn trà ở phòng khách, nhưng không phải là xem TV mà đang họp gia đình gì đó. Tần An nghe Tôn Tôn kể chuyện này rồi, cô than phiền nhà mình là thế, toàn làm chuyện dân chủ hình thức, nhưng lời cô nói ít được coi trọng, có chuyện gì lớn cuối cùng toàn do cha mẹ cô quyết định.

Tần An thì đã thấy nhà Tôn Tôn thế là dân chủ lắm rồi, cô mấy tuổi chứ, nếu chuyện lớn đều nghe cô thì cái nhà đó có vấn đề.

- Dì Trọng, trong nhà đang có việc ạ.

Tần An nói với Trọng Hoài Ngọc ra mở cửa:

- Vậy cháu không làm phiền nữa.

- Không phiền, cháu tới đúng lúc đấy, chuyện nguyện vong cao trung thôi.

Tôn Ngạn Thanh vẫy tay gọi Tần An vào nhà:

- Cháu định báo danh trường gì?

- Sao cậu lại tới đây?

Tôn Tôn hơi thở phào:

Tần An rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Tôn Tôn, có vẻ Tôn Tôn vừa mới tắm xong, mùi thơm trên người mang luồn qua cánh mũi, rất dễ ngửi, y vừa ngồi xuống một cái là chủ động cầm ấm pha trà thêm nước, thực chất chẳng phải là y ngoan ngoãn lễ phép, chủ yếu là do thói xấu, trà mình pha mới uống nổi.

Trọng Hoài Ngọc híp mắt cười nhìn Tần An, một đứa bé hiểu lễ nghĩa lại tự nhiên như thế rất hiếm có, rất được lòng bà.

- Tần An, cháu thấy Tôn Tôn báo danh vào Nhất Trung thành phố có hi vọng không?

Tôn Ngạn Thanh hỏi, lần này ông chuyên môn về nhà cũng là vì chuyện nguyện vọng của con gái:

- Nhất Trung thành phố ấy ạ?

Tần An kinh ngạc, sao lại trùng hợp như thế chứ:

- Chú có người bạn học cũ hiện đang làm chủ nhiệm giáo vụ ở Nhất Trung thành phố, vừa rồi ở thành phố gặp nhau, ông ấy nghe nói tới thành tích của Tôn Tôn liền kiến nghị Tôn Tôn tới đó học, chú cũng mua nhà ở Lâu Tinh rồi, nếu Tôn Tôn tới Nhất Trung thành phố học rất vừa vặn.

Tôn Ngạn Thanh mấy năm qua kiếm được không ít, tất nhiên muốn vợ con được sống đầy đủ hơn, ngoại hiệu "Tôn đại hộ" của ông ta không phải gọi xuông, mua vài căn nhà ở Lâu Tinh không có gì khó khăn hết:

- Thế Tôn Tôn không muốn lên thành phố học ạ?

Tần An quay sang nhìn Tôn Tôn:

- Đúng là thế, dì nói chú cháu vội vàng quá, còn hai ngày nữa mới chính thức điền nguyện vọng mà, để Tôn Tôn suy nghĩ thêm, sao phải quyết định hôm nay, nói cái gì mà nhờ cậy quan hệ. Với thành tích của Tôn Tôn mà còn cần nhờ cậy ai à?

Trọng Hoài Ngọc thong thả cầm cốc trà lên thổi vài hơi rồi uống:

Không phải là Trọng Hoài Ngọc không mấy quan tâm tới chuyện học hành của con gái, mà tính bà như thế, là nữ nhân về khí chất và sở thích đều giống Lý Thục Nguyệt, có thể nói do xuất thân danh giá, nên trời sinh lúc nào cũng thong thả nhàn nhã.

- Không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn, chuyện gì cũng phải tính toán cho kín kẽ, anh cũng có phải là nói nhất định phải quyết vào hôm nay đâu, chỉ hỏi con nó suy nghĩ thế nào thôi, cuối cùng muốn học ở đâu còn chẳng phải do nó. Nhưng hỏi nó báo danh vào Nhất Trung không, nói bảo không biết, hỏi hay là Nhị Trung, nó lắc đầu, chẳng lẽ định vào trung học chuyên nghiệp?

Tôn Ngoạn Thanh hậm hực uống trà, hiếm khi nào đi giận con gái mình:

Tần An giật mình, chẳng lẽ Tôn Tôn muốn học trung học chuyên nghiệp, vì hai ngày trước có một học viện âm nhạc tới trường y phát tờ rơi chiêu sinh, trường đó khá có tên tuổi trong nước, Tôn Tôn động lòng rồi sao?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch