Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 382: Nữ hiệp giết người như ngóe. (2)

Chương 382: Nữ hiệp giết người như ngóe. (2)


- Được rồi, để mình xem trong mấy bộ truyện đó có nhân vật nào lợi hại sắp xuất hiện mà chưa có tên sẽ thay tên bạn vào, đồng thời thiết kế hình tượng truyện tranh cho bạn.

Yêu cầu này tuy hơi phiền phức một chút kỳ thực không quá khó, Tần An đành thỏa mãn yêu cầu của cô:

- Tần An, bạn thật tốt.

Diệp Trúc Lan cười ngọt lịm, đang định nhào vào lòng Tần An làm nũng thì thấy Tôn Tôn đứng trên tầng hai nhìn xuống, che dấu xấu hổ gọi:

- Tôn Tôn, bạn có muốn một nhân vật không, hai chúng ta là nữ hiệp, đi truy sát tên ma đầu Tần An.

- Mình chẳng chơi, nội dung này thế nào cũng bị thay đổi, cuối cùng bạn bị tên ma đầu Tần An dụ dỗ, biến thành nữ ma đầu, hai người quay lại truy sát mình, kết quả cuối cùng là nữ hiệp mình đây bị hai người ức hiếp, chỉ đành tìm một chỗ trốn vào mà khóc, còn hai người dương dương đắc ý làm ma đầu giết người tốt.

Tôn Tôn khẽ hứ một tiếng, bộ dạng thừa biết hai người rồi:

- Không đâu, mình muốn làm người tốt.

Diệp Trúc Lan rất kiên định lý tưởng của mình:

- Bọn mình nhất định sẽ bắt tên ma đầu Tần An.

- Không cần, không cần, mình đầu hàng, sau đó được sự giáo dục của hai nữ hiệp chính nghĩa, từ đó cải tà quy chính, đi theo hai vị nữ hiệp xông pha giang hồ, pha trà rót nước, ủ chăn ấm đệm...

Tần An chưa nói hết đã bị Tôn Tôn vo một tờ giấy ném vào mặt:

- Diệp Trúc Lan, bạn theo ma đầu xông pha giang hồ hay là theo mình đi ngủ đây?

Tôn Tôn nói xong đi ngay, đầu cũng không quay lại:

- Không được ủ chăn cho Tôn Tôn.

Diệp Trúc Lan nhỏ giọng dặn một câu sau đó đuổi theo, ôm chầm lấy Tôn Tôn từ phía sau nhào vào phòng:

Tiếng hai cô gái nô đùa truyền vào tai, Tần An cầm cốc trà lên uống một hơi hết sạch, chuẩn bị lên lầu tắm nước lạnh rồi đi ngủ.

- Chú.

Tần Thấm mặc áo ngủ hình gấu mèo đáng yêu gọi Tần An:

- Tần Thấm còn chưa ngủ à?

Tần An đi tới giang rộng tay cho Tần Thấm ôm mình, bế cô bé đi vào phòng ngủ:

Lý Thục Nguyệt đang xem ti vi, thở dài nói:

- Chắc vì ban ngày quay phim, tinh thần Tần Thấm rất phấn khích, tắm xong không chịu ngủ, chị bật (Vua sư tử) cho nó xem, nghĩ nó xem rồi sẽ buồn ngủ thôi, không ngờ phản tác dụng.

Mọi khi Tần Thấm rất ngoan, chị dâu trông con không vất vả, cũng không có thói quen đánh mắng con, Tần An dỗ dành:

- Vậy chú kể chuyện Cừu vui vẻ và Sói xám cho Tần Thấm nghe, nghe xong phải đi ngủ nhé.

Vừa nói vừa đặt Tần Thấm xuống giường.

- Chú, ngủ với cháu nhé.

Tần Thấm kéo tay Tần An, lần nào chú tới là hai chú cháu cũng ngủ chung, huống hồ vừa rồi bận rộn chuẩn bị thị, Tần Thấm lâu rồi không ngủ với chú:

Tần An nhìn sang Lý Thục Nguyệt:

- Vậy em đưa Tần Thấm lên phòng em nhé.

- Ừ, Tần Thấm nghe xong chuyện là ngủ ngay nhé, nếu không lần sau mẹ không cho ngủ với chú nữa.

Lý Thực Nguyệt gật đầu dặn:

- Con muốn ngủ với mẹ.

Tần An cười búng mũi Tần Thấm:

- Cuối cùng cháu muốn ngủ với ai đây?

Tần Thấm không chịu buông tay Tần An, nhìn trái lại nhìn phải không quyết định được:

- Cháu muốn ngủ cả với chú và mẹ.

- Ba người không thể ngủ được cùng nhau.

Lý Thục Nguyệt lúng túng, nếu không có chuyện lần trước, cô không để lời trẻ con trong lòng, bây giờ ở riêng với Tần An đã không tự nhiên rồi, nói gì tới câu nói khiến người ta dễ sinh cảm giác ái muội này:

- Trước kia cha mẹ và Tần Thấm ngủ với nhau mà.

Tần Thấm có chút ủy khuất, lâu lắm rồi không được nằm ngủ giữa cha mẹ nữa:

- Nhưng chú không phải là cha, Tần Thấm ngoan, tối nay ngủ với mẹ, chú phải về phòng ngủ.

Lý Thục Nguyệt hơi cay mắt, cô có thể không nghĩ tới, nhưng không thể bảo con không nghĩ, trẻ con năm tuổi cho dù ký ức mơ hồ, nhưng không có nghĩa là quên đi:

- Vậy cha đâu rồi, sao cha đi lâu thế còn chưa về?

Tần Thấm hít hít mũi, giọt nước mắt long lanh trào ra:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch