Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 386: Thanh lâu thời cổ. (2)

Chương 386: Thanh lâu thời cổ. (2)
Hơn nữa theo lời đồn đại ngoài đường phố, nếu có giá thích hợp, họ sẵn lòng phục vụ đúng truyền thống của Hoành Thái phường.

Kỳ thực những lời đồn đó không đáng tin chút nào, chỉ là một thủ đoạn tạo không khí thôi, thỏa mãn nhu cầu tâm lý u ám của nam nhân, tăng thêm sự hiếu kỳ với du khách, ít nhất Tần An nghe thôi đã muốn xem rốt cuộc thanh lâu thời cổ là thế nào.

Đứng trước cửa Hoành Thái phường, Tần An thất vọng lắm, tuy cũng là gạch xanh ngói lưu ly, nhưng mà rõ ràng là mới xây dựng, hoàn toàn không có phong vị cổ, gây hứng thú với người ta chỉ còn tò mò kết cấu kiến trúc cổ thôi, xem xem có phải giống như ở TV, đi vào là một cái đại sảnh, sau đó hành lang đứng một đám cô nương ăn mặc mát mẻ vẫy ống tay lụa chào mời khách hay không.

Lý Thục Nguyệt bế Tần Thấm theo Vương Hồng Kỳ đi vào trước rồi, Tần An quay đầu lại thấy hai cô gái vẫn do dự, nghi hoặc hỏi:

- Sao thế?

- Bọn mình không vào đâu, chỗ đó... bẩn lắm.

Dọc đường đi hai cô gái đã nghe người dân nơi này tích cực giới thiệu đỉa điểm du lịch rồi, biết đây khi xưa là chỗ phục vụ nam nhân, Tôn Tôn đưa ra đánh giá trực tiếp nhất:

- Thế nào mà bẩn, không khí mà bạn thở nói không chừng có ai đó đánh rắm nữa cơ.

Loại lý do này với Tần An mà nói hơi khó lý giải:

- Tần An, ăn nói kiểu gì thế hả, kinh chết đi được.

Diệp Trúc Lan đấm Tần An một cái:

- Đi thôi.

Tần An thuận tay nắm lấy Diệp Trúc Lan kéo vào Hoàn Thái phường, Tôn Tôn thì bị Diệp Trúc Lan nắm tay nên đành đi theo, vào trong rồi mới phát hiện không hề giống như bọn họ tưởng tượng, đại sảnh bày rất nhiều bàn, phía trước là sân khấu, giống hí viện thời cổ hơn, chỉ là hơi nhiều đèn lồng màu đỏ một chút.

- Kỹ viện là thế này sao?

Tôn Tôn nhìn quanh, cô gái thích sạch sẽ này vẫn cẩn thận không đụng chạm vào bất kỳ thứ gì:

- Chẳng lẽ bạn còn muốn thấy lão bảo tử béo tốt mặt trát đầy phấn thấy chúng ta đi vào là hô lớn, các cô nương ra tiếp khách à?

Diệp Trúc Lan đứng trước một cái bảng lớn ghi nội dung giống thời khóa biểu, vẫy tay:

- Tôn Tôn xem lịch trình này, lát nữa có biểu diễn vũ đạo và ca hát, là đoàn nghệ thuật của tỉnh đấy.

Lý Thục Nguyệt đã kiếm chỗ ngồi rồi, vẫy tay gọi mọi người tới, lần này không làm mọi người thất vọng, một hàng mỹ nữ ăn mặc cổ trang lê ống tay áo dài đi ra, người chỉ mặc một cái yếm hơn nữa lộ ra non nửa bầu ngực trắng ngần, váy thì xẻ tới tận đùi, uyển chuyển nhảy múa.

Diệp Trúc Lan há hốc mồm nhìn, Tôn Tôn không chịu nổi đi ra ngoài sân.

Tần An đứng dậy đi theo, nhìn gò má Tôn Tông đỏ lựng, hỏi:

- Tôn Tôn, sau này bạn muốn vào giới giải trí không?

- Ca hát cũng coi là tiến vào giới giải trí đúng không?

Dù Tần An tựa hồ chỉ thuận miệng hỏi tới, nhưng ngữ khí rõ ràng rất để ý tới câu trả lời của mình, với chuyện này Tôn Tôn còn chưa có khái niệm rõ ràng:

- Ca hát, đóng phim, làm mẫu, quay quảng cáo.

Tần An chỉ mấy cô gái đang nhảy múa trên sân khấu:

- Hay như bọn họ, tất cả những thứ lộn xộn này đều tính là giới giải trí.

- Ca hát sao lại coi là thứ lộn xộn, hôm nay bạn dẫn mình và Tần Thấm đi làm chuyện lộn xộn à?

Tôn Tôn có chút tức giận:

- Nếu bạn chỉ hát thôi thì tất nhiên là không tính, nhưng người hát không chịu chuyên ca hát, còn muốn làm chuyện không sạch sẽ nó liền thành mấy thứ lộn xộn.

Tần An nghiêm túc hơn, nhìn thẳng vào mắt Tôn Tôn:

- Bạn cứ trả lời mình đi đã.

- Mình muốn thành ca sĩ chuyên nghiệp, sau này lên đại học sẽ học âm nhạc. Hơn nữa khi vào đại học, nếu có sở trường âm nhạc sẽ được cộng điểm.

Tôn Tôn thấy Tần An có vẻ rất ghét giới giải trí, nói rõ ràng ý định của mình:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch