Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 392: Chỉ là va chạm ngoài đường. (2)

Chương 392: Chỉ là va chạm ngoài đường. (2)


Diệp Trúc Lan đẩy Tần An một cái:

Thuyền cập bờ, Diệp Trúc Lan nhìn thấy Lý Thục Nguyệt cầm ấm nhòm ngắm chim trong rừng, đám Vương Hồng Kỳ vẫn đang thong thả ăn uống. Tôn Tôn vốn ăn rất chậm, Tần Thấm thì vừa ăn vừa phun phì phì nghịch ngợm.

- Tránh ra, tránh ra.

Hai người vừa bước lên thềm đá thì phía sau có người thở hồng hộc quát tháo:

Tần An không kịp tránh bị người ta xô phải, là một tên béo chừng bốn mươi tuổi mặc quần âu, sơ mi trắng, tay còn cầm áo véc, khoác tay một nữ nhân đi lên, nữ nhân đó mặc cái váy siêu ngắn, chân nhấc lên bước đi thôi cũng thấp thoáng thấy cả mông với quần lót màu cam, dung mạo tàm tạm, được cái chân rất dài.

- Ái dà, mệt bỏ mẹ đi được, chèo thuyền thì có gì hay đâu chứ?

Tên béo cũng không chú ý mình và phải người khác, đi lên bờ, tay chống gối thở, chắn hết cả lối đi:

Tần An chẳng chấp hắn:

- Hai người tránh đường cho chúng tôi đi.

Tên béo vừa thở vừa đi qua một bên, nữ nhân thì cười khúc khích:

- Đây chẳng phải là hai đứa bé ôm nhau trên thuyền nhỏ sao?

Diệp Trúc đỏ mặt trốn ra sau lưng Tần An, quả nhiên là bị người ta nhìn thấy rồi.

- Hi hi, cô bé này thật xinh đẹp, nhưng tí tuổi đầu đã không thứ không hay rồi, toàn làm chuyện không biết xấu hổ là không được.

Tên béo nhìn Diệp Trúc Lan từ trên xuống dưới, cô bé này cùng lắm chỉ mười lăm, thực sự là non chảy nước, giờ nữ nhân trên hai mươi dễ kiếm, có non thế này hiếm có, thanh thuần như sương sớm, tiếc rằng chỉ là vẻ ngoài thôi:

- Ai không biết xấu hổ?

Tần An nheo mắt lại, nữ nhân kia trên hai mươi, kém tên bén cũng phải ngót nghét hai chục tuổi, vậy mà hắn mở mồm ra nói được:

- Úi, còn giận nữa, nhớ thời chúng ta, ở trường học nắm tay bạn trai đã đỏ mặt, thế mới là thanh thuần, đâu giống con gái bây giờ.

Nữ nhân ôm tay tên béo, xoa xoa ngực hắn:

- Đừng hiểu lầm, không phải nói em, mối tình đầu của em là anh.

- Anh biết rồi bảo bối.

- Cô mà thanh thuần thì ông chú đây là xử nam rồi.

Tần An cười nhạt:

- Anh xem, anh xem trẻ con bây giờ.

Nữ nhân ngúng ngẩy làm nũng:

- Anh dạy bảo nó cho em.

- Thằng bé này ăn nói kiểu gì đấy, giáo viên ở trường không biết dạy bảo à?

Xung quanh còn có người, tên béo không dám ra tay đánh trẻ con, lên mặt giáo huấn:

- Bây giờ không học cho tốt, không lên được đại học, về sau không tìm được việc, đi làm công chẳng ai thuê. Nghe chú, về chia tay đi, chăm chỉ học tập, đợi có tiền rồi.

Ôm lấy eo nữ nhân kéo vào lòng, đắc ý tiếp tục:

- Muốn nữ nhân thế nào mà chẳng có.

- Trẻ con biết gì chứ, đừng nói với chúng nữa.

Nữ nhân rốt cuộc biết xấu hổ, kéo tay tên béo không hể hắn nói linh tinh.

- Thì anh có lòng tốt mà, giúp người ta giáo dục trẻ con cũng coi như làm việc thiện, này, hai đứa là học sinh tiết kiệm được ít tiền tới công viên, học người ta chơi trò lãng mạn chắc không dễ dàng hả. Thế này nhé, chú cho hai đứa cơ hội, chúng ta cùng thuê một cái thuyền, mỗi đứa năm mươi đồng, chèo thuyền cho chú.

Tên béo rút ra tờ một trăm phe phẩy trước mặt Diệp Trúc Lan, vừa rồi chơi thuyền chưa đã chỉ là mệt quá sức mới phải lên bờ:

- Loại trẻ con này làm gì có gia giáo, đợi sau này chúng ta sinh con, đưa tới trường quý tộc, nếu không học cùng đám trẻ con nhà nghèo, đều biến thành thế này thì không được.

Nữ nhân thấy mọi người nhìn mình với anh mắt quái dị, vội vàng nói rõ mình và tên béo là vợ chồng hợp pháp:

Đây là chỗ người qua người lại, chẳng mấy chốc có thêm bốn năm người nữa tụ tập lại chỉ trỏ, Tần An vốn giận hai người nói nói linh tinh làm tổn thương Diệp Trúc Lan, nhưng giờ tranh chấp, chỉ làm chuyện tệ hơn, nắm tay cô bé kéo đi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch