Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 402: Dự định tương lai. (2)

Chương 402: Dự định tương lai. (2)


Tô Pháo hơi do dự, thứ làm Tần Tiểu Thiên động lòng như thế, khẳng định là đồ tốt:

- Nhưng xe ATV là cái gì?

- Atv là viết tắt của All Terrain Vehicle, là xe việt dã địa hình có bốn bánh, mỗi bánh đều to chắc chắn, giống kiểu mô tô bốn bánh ấy nhưng to hơn, nhỏ hơn ô tô một chút, có thể đi trên rừng núi, sông ngòi, leo Đại Thanh Sơn như đất bằng, là trang bị của bộ đội đặc chủng.

Tần Tiểu Thiên hoa chân múa tay mình họa:

- Đợi tao làm rõ đó là cái gì rồi nói.

Tôn Pháo vẫn không hạ được quyết tâm, xem ra xe ATV rất hấp dẫn, nếu mình chỉ muốn bãi cỏ, dựa vào nỗ lực của bản thân có khi tự trồng được, xe ATV thực tế hơn:

- Ê Tần An, nếu mày không vào được Nhất Trung thành phố thì tới Nhị Trung học với bọn tao nhé, ba chúng ta cùng vào đó, Nhị Trung chẳng phải là thiên hạ của chúng ta sao?

- Đúng đấy, Nhất Trung có gì mà hay, chứ ba chúng ta kết nghĩa vườn đào mà, cùng tới Nhị Trung, nơi đó thành địa bàn của chúng ta, muốn làm gì thì làm.

Tần Tiểu Thiên ở bên xúi bẩy:

- Này, hai cậu còn chưa đi nghỉ à, tụ tập ở đây làm cái gì thế hả? Có biết sắp tới giờ điểm danh rồi không?

Tôn Tôn đẩy cửa phòng, hai tay chống hông, quắc mắt đầy uy phong:

- Không sớm nghỉ ngơi lấy sức còn tụ tập chơi bời, muốn chơi đợi thi trượt rồi tha hồ có thời gian mà chơi.

Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên vốn định nói chỉ mới hơn tám giờ, nghỉ ngơi cái gì chứ, nhưng mà câu sau của Tôn Tôn chặn họng, mặc dù chẳng mấy chốc là mỗi người một trường, Tôn Tôn chẳng còn là lớp trưởng nữa, song cô bạn xinh đẹp nghiêm túc này luôn khiến hai đứa học sinh nghịch ngợm chúng không thoải mái, đành kéo nhau kiếm chỗ khác chơi.

Tần An vẫn nằm nguyên trên giường, nói qua tờ tạp chí:

- Đồng chí Tôn Tôn, như thế là lạm dụng quyền lực đấy nhé.

- Ai lạm dụng, mình có phải là lớp trưởng nữa đâu, các cậu ấy không nghe thì thôi ai làm gì được.

Tôn Tôn hất mặt thách thức:

Bóng dáng hai thằng con trai vừa biến mất cuối hành lang, Diệp Trúc Lan tức thì nhảy từ sau cửa ra cười hì hì:

- Tần An, vừa rồi mình nói chuyện với Tôn Tôn, bạn ấy muốn làm minh tinh, mình múa phụ họa, còn bạn đàn ghi ta nhé, sau này ba chúng ta

Xem ra Tôn Tôn chơi với Diệp Trúc Lan tính cách hoạt bát hơn rất nhiều, không nguyên tắc tới mức khô khan như trước, đây là chuyện tốt, Tần An quay sang Diệp Trúc Lan hỏi:

- Sao bỗng nhiên bạn lại hứng thú với chuyện này?

- Vừa rồi xem TV có kênh chiếu buổi biểu diễn của Tiêu Hổ Đội, bọn họ cũng có ba người, vừa nhảy vừa hát. So với nhảy thì mình hát còn tệ hơn, đành nhảy thôi, Tôn Tôn hát hay nhất, nên cậu đành phải đánh ghi ta.

- Cũng được, cứ theo ý bạn.

Tần An bỏ tạp chí xuống, thuận miệng hỏi:

- Trừ điều này ra thì sau này lớn lên bạn định làm gì, nói trước trừ đi họa sĩ, nhà thơ, nhà văn đấy nhé, nói cái gì thực tế chút.

- Mình không biết nữa.

Diệp Trúc Lan ngồi xuống, đung đưa đôi chân trắng trẻo, ánh mắt có chút hoang mang, cô thích rất nhiều thứ, định làm rất nhiều thứ, nhưng đều là hứng thú thoáng qua:

- Tôn Tôn, còn bạn định làm gì?

- Tương lai xa thì mình chưa nghĩ vội, cứ nói cao trung đã, trên TV có rất nhiều phim ảnh nói về cuộc sống cao trung rất thú vị. Mình dự định khi học cao trung, mỗi học kỳ sẽ đọc ba tác phẩm văn học trứ danh, sau đó là luyện tập ghi ta cho thật tốt. Tạm thời ngoài học tập ra thì hai mục tiêu này là chủ yếu, còn về học tập thì thành tích phải giữ ở trong top 10 toàn trường, nhất định không để Diệp Tử vượt qua.

Tôn Tôn ngồi xuống gập ngón tay nói đâu vào đó, rõ ràng đã có dự tính trước:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch