Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 404: Xuân sắc đầy phòng. (2)

Chương 404: Xuân sắc đầy phòng. (2)
Khụ, không phải, mình không thấy gì cả. trẻ con cởi truồng đánh nhau ở trong thôn suốt mà, hai bạn mặc rất nhiều, không lộ ra cái cái gì hết.

Tôn Tôn cắn mạnh môi, nếu Tần An không nói gì đã đành, cô và Diệp Trúc Lan thẹn thùng một lúc, oán trách nhau sau đó cúi đầu xấu hổ về phòng là xong, giờ Tần An đã nhìn hết rồi lại còn điệu bộ giả vờ giả vịt, khiến cô muốn cắn y một cái.

Thấy Tôn Tôn nhìn chằm chằm vào cổ mình, Tần An hơi khẩn trương, cũng biết vừa rồi hơi khẩn trương thành ra nói linh tinh:

- Này, bạn đừng nhìn người khác như quỷ hút máu vậy chứ, nửa đêm canh ba, gió thổi ù ù, ghê người lắm... Mai thi rồi, tắm rửa đi ngủ đi.

- Mình tắm rồi, cổ cậu sạch sẽ chứ?

Tôn Tôn đột nhiên nhoẻn miệng cười:

- Mình cả ngày hôm nay chưa tắm, mồ hôi bẩn lắm.

Lúc này tắm rồi cũng phải nói chưa tắm, Tần An đẩy đẩy Diệp Trúc Lan một cái, cô vẫn đóng giả đà điểu, quả nhiên Diệp Trúc Lan không thể trông đợi được:

- Đùa một chút thôi mà.

- Hôm nay mình không cắn cậu một cái thì không ngủ được, còn Diệp Trúc Lan, vừa rồi bạn không giúp mình, bây giờ tiếp tục làm đà điểu đi, nếu còn tham gia, mình cắn cả bạn.

Nói xong Tôn Tôn rời giường vào phòng tắm:

Diệp Trúc Lan lúc này mới thò đầu ra khỏi chăn, cười trộm:

- Tần An, cậu chết rồi, Tôn Tôn giận thật rồi đấy.

- Diệp Tử, bạn đừng tưởng trốn là xong, lát nữa Tôn Tôn thế nào cũng cắn bạn, mau khuyên Tôn Tôn đi, vừa rồi mình không cố ý.

Không biết Tôn Tôn định làm gì, phản ứng của cô nàng này hơi bất thường, khiến y thấy rờn rợn:

- Đáng đời, ai bảo nhìn thứ không nên nhìn.

Diệp Trúc Lan chui đầu vào chăn, lấy chăn che kín mít người, lúc này giữ mình là tốt nhất:

Tôn Tôn từ phòng tắm đi ra, tay cầm khăn mặt đã vắt sạch, một tay đặt lên cổ Tần An làm y khẩn trương rụt cổ lại, cảm giác hai ngón tay vuốt ve cổ mình:

- Rất sạch sẽ, nhưng vẫn phải rửa qua.

Tần An sởn gai ốc, Tôn Tôn chỉ có thiên phú ca hát, đóng phim cũng có thiên phú, giống như bây giờ nhập vai quỷ hút máu thích sạch sẽ rất đáng sợ, phối hợp giương đối mắt tuyệt vọng lên nhìn cô đầy vẻ vô tội và cầu khẩn.

Tôn Tôn phì cười, ném khăn mặt đi:

- Không chơi nữa, vô vị, câu không sợ thật.

- Đương nhiên mình chẳng sợ.

Tần An thở phào cũng cười, mồm miệng lại theo thói quen ba hoa:

- Thực ra mình tắm rửa sạch sẽ rồi, cắn thoải mái, mình thích lắm.

- Vậy mình cắn thật đấy.

Tôn Tôn đảo mắt liếc một cái đầy quyến rũ, Tần An tròn mắt nhìn cô cúi người xuống, hai cánh môi khẽ chạm một cái vào cổ mình, là hôn, nói là cắn, nhưng thực sự là hôn khiến Tần An không sao tin nổi, Tôn Tôn chủ động hôn mình? Cho dù cô ấy có phủ nhận thì cũng không thể lừa bản thân, y biết, Tôn Tôn không phải người tùy tiện kiếm cớ bao biện là có thể cùng mình tiếp xúc thân mật ái muội như thế.

Có chút không dám tin, thực sự không tin nổi, hai người bọn họ cả đời chưa từng vượt qua giới hạn bạn bè, nhưng nụ hôn này là sao?

- Tần An, nếu lần sau cậu còn dám đùa cợt không biết giới hạn với mình, mình sẽ còn làm như thế này, hơn nữa là làm ngay trước mặt Diệp Trúc Lan, để xem cậu còn có gan tùy tiện như vậy không?

Tôn Tôn rời khỏi cổ Tần An, cho dù hai má đỏ bừng bừng, nhưng ánh mắt cho thấy cô không đùa:

- Hậu quả cậu tự xử lý.

Tần An nuốt nước bọt, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao, bất kể thế nào, từ giờ trở đi bọn họ khó có thể là bạn bè bình thường nữa, vì y nhận ra lời nói của Tôn Tôn có ý vị khác thường.

Trốn ở trong chăn nửa ngày trời, không thấy bên ngoài có động tĩnh gì, Diệp Trúc Lan cẩn thận thò đầu ra, cười ngốc ngếch, không ngờ Tần An và Tôn Tôn đều yên tĩnh ngồi bên mép giường, chẳng làm gì cả.

Đại khái mình không bị cắn nửa rồi, chui ra ngoài ôm lấy Tôn Tôn từ phía sau:

- Tôn Tôn, không giận nữa à?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch