Diệp Trúc Lan mặt đỏ bừng bừng, hai người lần đầu tiên hôn nhau còn chưa mười bốn tuổi, sau đó còn làm nhiều chuyện rất xấu, Tôn Tôn mà biết chẳng biết phản ứng thế nào, cúi xuống giường mở ba lô lấy hai *** nước hoa quả, đưa Tôn Tôn một *** cười lấy lòng, sau đó lại đổi nơi khác dấu ba lô đi.
Tôn Tôn lấy làm lạ, vừa rồi sao Diệp Trúc Lan không đưa nước hoa quả cho Tần An:
- Trong đó có gì thế?
- Quà sinh nhật của Tần An đấy.
- Cho mình xem nào.
- Không cho bạn xem.
Diệp Trúc Lan vội vàng ôm lấy ba lô, xấu hổ đỏ mặt:
- Sao mà phải khẩn trương như thế, chắc chắn là thứ không thể cho người khác thấy.
Tôn Tôn càng thêm tò mò, Diệp Trúc Lan sẽ tặng cho Tần An cái gì đây, lại ngay cả mình cũng không cho xem, chắc chắn là không phải thứ tầm thường, giống như búp bê gốm mà Tần An tặng cho Diệp Trúc Lan, cô hâm mộ vô cùng, hai con búp bê đó không chỉ đẹp đẽ còn có thể hoạt động được, có thể thay nhiều quần áo đẹp.
Nghe Diệp Trúc Lan kể còn do chính Tần An làm, không biết bỏ bao nhiêu công sức vào đó, riêng phần tình cảm ấy đã khiến người ta cảm động, chẳng trách Diệp Trúc Lan trước mặt Tần An luôn ngoan ngoãn, trong lòng lúc nào chỉ nghĩ cho cậu ta.
Diệp Trúc Lan chuyển tới nhà Tôn Tôn cũng không quên mang theo hai con búp bê gốm, chỉ trước khi ngủ mới lấy ra xem một chút, chơi một chút, bình thường coi như bảo bối cất kỹ trong hộp, mình cầm chơi mà nơm nớp lo sợ mình đánh rơi mất.
Như thế món quà Diệp Trúc Lan tặng Tần An khẳng định rất đặc biệt, Tôn Tôn càng tò mò.
- Quà để tặng Tần An, đương nhiên phải để cậu ấy nhìn thấy trước tiên, hai chúng ta đều biết mà dấu cậu ấy thì không hay, hoặc nếu bạn chẳng may lộ ra, còn mình lại thần thần bí bí thì không phải đồ ngốc à?
Diệp Trúc Lan nhất định không chịu:
- Không nói mình nữa, bạn thì sao, tặng gì cho Tần An?
- Mình còn chưa nghĩ tới.
Tôn Tôn lắc đầu, trước nay tặng quà cho bạn bè đều rất bình thường tiêu chuẩn, nhưng nếu đối với Tần An cũng như thế thì không thành tâm rồi:
- Sắp sinh nhật Tần An rồi, sao còn chưa chuẩn bị.
Diệp Trúc Lan nghi ngờ:
- Mình không tin.
- Bạn không nói cho mình, mình cũng không nói.
- Xuống ăn nào hai đại tiểu thư, ăn sớm lát nữa bọn mình tới đập nước Ngũ Tinh chơi, buổi tối ở đó mát lắm, thoải mái hơn ở nhà bật điều hòa.
Tần An ở dưới lầu gọi:
Diệp Trúc Lan đáp một tiếng, đẩy Tôn Tôn ra khỏi phòng ngủ trước sau đó dấu ba lô đi rồi mới xuống lầu.
......
......
Một ngày trước sinh nhật của Tần An, Laura Lý từ Trường Sa tới, hẹn gặp ở quán trà, bảo ông chủ của mình phải chạy tới, Tần An không cho rằng Laura Lý tới chúc mừng sinh nhật.
Cho dù là giữa mùa hè Laura Lý vẫn mặc một bộ véc nữ màu đen, sơ mi trắng cổ áo hoa cầu kỳ, khiến cô thêm chút nữ tính, chỉ là khuôn mặt nghiêm nghị cường thế, kính mắt gọng kim loại đen, làm người ta khó mà thân cận được. Đánh giá tổng thể Laura Lý vẫn xinh đẹp hơn Liêu Phác rất nhiều, đặc biệt đi tất lụa đen giày cao gót, đôi chân rất có sức hút, có điều Liêu Phác tuy dung mạo bình thường nhưng khiến người ta thoải mái dù là lần đầu tiếp xúc, dễ sinh thiện cảm.
- Sinh nhật vui vẻ.
Laura Lý cởi áo khoác ngoài, câu đầu tiên làm Tần An bất ngờ:
- Cô nhớ sinh nhật của tôi sao?
- Sinh nhật của ông chủ mà cũng quên còn không phải ngồi đợi đuổi việc à?
Laura Lý nói đùa, nhưng vẻ mặt chẳng giống đang đùa, càng giống như thực sự cho rằng Tần An là loại người hẹp hỏi thật vậy:
- Cám ơn cô, cô có chuyện trọng đại muốn báo cáo mà, nói đi.
Tần An điều chỉnh tư thế, nghiêm túc lắng nghe:
- Đây là quà sinh nhật của tôi.
Laura Lý đưa cho Tần An một tấm poster cỡ lớn, trên đó chinh là ảnh toàn thân của nữ hiệp Tần Tư Nguy do phòng công tác dựa theo yêu cầu của Tần An chế tác, đó là cô gái đó mang khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu của Diệp Trúc Lan, mặc chiếc áo choàng dài màu trắng, tay cầm trâm cài tóc hoa lệ cực lớn khắc long phượng, toàn thân bao quanh bởi quầng lửa rừng rực, bên cạnh viết ngoại hiệu và năng lực đặc thù của cô:
Tần An cầm tấm poster liền thấy Laura Lý đáng yêu hơn nhiều, không ngờ phòng công tác lại làm ra tấm poster cầu kỳ đẹp đẽ như thế này, thế này thì khó rồi, nên tặng cho Diệp Trúc Lan hay giữ lại treo trong phòng để ngày ngày nhìn gắm đây:
- Cô làm rất tốt, tôi phải tăng thêm lương mới được.