Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 442: Tần An thật đáng thương. (2)

Chương 442: Tần An thật đáng thương. (2)


Diệp Trúc Lan hít mộ cái, hối hận chết thôi, cô thích cả buổi tối cho Tần An chơi thỏ con, không chỉ vì cảm giác dễ chịu kia, vì lại có thêm một bí mật chỉ hai người mới biết, loại ngọt ngào đó vượt xa cả cảm thụ thân thể, nên mới hối hận mới đầu không kiếm lấy một cái cớ khác:

Tần An đấm đầu nhớ ra, hai cô gái trốn tới đây với danh nghĩa là luyện tập sinh hoạt độc lập, buổi tối cũng ngủ ở nơi này.

- Nếu không bạn trốn đi, đợi Tôn Tôn ngủ rồi, mình lén mở cửa... Phía dưới chẳng phải còn một cái phòng ngủ à?

Diệp Trúc Lan nói xong cũng thấy mình hư quá rồi, không còn biết xấu hổ là gì nữa:

- Bạn thật to gan.

Tần An không biết rằng Diệp Trúc Lan mở rộng cánh cửa lòng ra lại dũng cảm như thế, không vì bất kỳ trở ngại nào mà chùn bước, điều này y thực sự không thể so sánh được:

- Được không, mình không muốn bạn đi.

Diệp Trúc Lan cong môi lên có chút hờn dỗi:

- Ngốc ạ, bạn lại không biết Tôn Tôn lợi hại thế nào, nói không chừng bạn nghĩ bạn ấy ngủ rồi, lén lút đi xuống thì Tôn Tôn ở ngay đằng sau, tóm hai chúng ta tại trận.

Tần An không chút hoài nghi, Tôn Tôn có lỗ tai nhạy hơn người thường:

Diệp Trúc Lan con đang nghĩ cách, đột nhiên ngồi bật dậy như thỏ, hô lên:

- Tôn Tôn tới rồi.

Tần An bấy giờ mới nghe thấy tiếng cửa cuốn kéo lên, vội vàng quơ lấy quần áo chạy vào phòng tắm, còn Diệp Trúc Lan thì cuống quít mặt áo ngủ vào, nhét bừa cái yếm xuống dưới chăn rồi giả vờ ngồi xem TV.

Tôn Tôn vào phòng, mắt nhìn phòng tắm, ngồi xuống bên giường, thấy chăn đệm xô lệch, mày nhíu lại, cúi xuống ngửi.

- Hì hì, Tần An bảo tai bạn rất thính, không ngờ mũi bạn cũng thính, ngửi thấy gì không?

Diệp Trúc Lan cố ý trào phúng, phân tán sự chú ý của Tôn Tôn:

- Lại nói sâu sau lưng mình.

Tôn Tôn trừng mắt lên, không ngửi nữa:

- Nói xấu tất nhiên là phải nói sau lưng, nói trước mặt bạn, còn không bị bạn cắn chết à?

Nghe Diệp Trúc Lan nói càng lúc mình càng giống chó con, Tôn Tôn leo lên giường:

- Tiểu nha đầu ngày càng lợi hại đấy, mồm mép cũng đanh đá nha, muốn ăn đòn không.

- Không đánh nhau với bạn, lát nữa Tần An ra sẽ nhìn thấy hết đấy.

Diệp Trúc Lan nói nhỏ, cả hai mặc váy, tuy là váy dài, nhưng một khi đánh nhau thì chẳng còn tác dụng gì nữa rồi:

- Bạn còn sợ cái đó à, Tần An sớm nhìn thấy rồi.

Tôn Tôn hừ một tiếng, tuy nói vậy vẫn tha cho Diệp Trúc Lan cầm lấy điều khiển chuyển kênh, thuận miệng nói:

- Hai bạn nãy giờ xem quảng cáo à?

Diệp Trúc Lan mới nhận ra sơ hở này, may đầu óc cô cũng nhanh nhạy vội lấp liếm:

- Không, mình tặng quà Tần An rồi.

- Tặng cái gì thế?

Quả nhiên Tôn Tôn quên ngay câu trả lời chẳng ăn khớp của Diệp Trúc Lan quay sang hỏi:

- Thỏ con.

Diệp Trúc Lan chỉ cuối giường, không ngờ chỗ đó trống không, vội vàng đứng lên tìm, thì ra cái lồng không biết bị hai người vô tình đụng phải lăn xuống giường từ lúc nào, cái con thỏ ngốc tham ăn vẫn còn cầm rau gặm:

Tôn Tôn hết nhìn cái lồng lại nhìn Diệp Trúc Lan:

- Bạn thần thần bí bí bao lâu, cuối cùng là tặng cái này à?

- Thì sao? Không được à?

Diệp Trúc Lan làm khuôn mặt ngô nghê thật vô cùng:

Tôn Tôn chợt thấy Tần An thật đáng thương, trông đợi mãi, rốt cuộc nha đầu ngây thơ này chỉ tặng cho một con thỏ, mà có vẻ như chỉ tùy tiện tặng thôi, nếu không sao cái lồng rơi xuống giường mà cũng chẳng để ý chứ?

Chính sách không tặng quà vừa mới quyết định đã lung lay, Tôn tôn nhớ lại sinh nhật mình năm ngoái, Tần An mang ghi ta tới lớp hát cho mình nghe bài (cô bạn cùng bàn), đến sinh nhật Diệp Trúc Lan thì tốn công chuẩn bị một đôi búp bê gốm. Rồi đến lượt sinh nhật bản thân cậu ấy, chẳng có bạn bè quây quần bên cạnh hát tặng sinh nhật, trong nhà có vẻ như chẳng chú ý, cậu ấy một mình nằm đây chờ đợi, thế mà mình tuyên bố không tặng quà, còn Diệp Trúc Lan ngớ ngẩn tặng cho một con thỏ.

Tôn Tôn cắn môi, càng nghĩ càng thấy Tần An đáng thương.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch