Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 450: KTX nữ thần bí. (2)

Chương 450: KTX nữ thần bí. (2)


- Chị ơi... Tôi nghe còn thấy ê răng thay cho cậu đấy.

Tần An làm lật nhào hình tượng học sinh ưu tú trong lòng Chu Hướng Phong, còn tường Tần An sẽ rất kiêu ngạo khó gần, lầm lì khô khan, ai ngờ y cũng không khác gì đa số bạn học của mình.

Cực giàu, học cực tốt, mặt cực dày, đó là đánh giá đầu tiên của Chu Hướng Phong về Tần An.

Mấy nam sinh vừa né tránh bà bảo vệ vừa thập thò ở cổng chờ đợi, Tần An cũng chẳng biết mình nhờ nữ sinh kia có được không nữa.

- Tần An.

Một lúc sau Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan sóng đôi bước ra vẫy tay gọi, một ngọt ngào hoạt bát, một thanh lệ lạnh lùng, khiến đám nam sinh bên ngoài cứ gọi là mắt dõi theo từng bước chân một, đến khi hai cô gái đi tới chỗ Tần An, tức thì y cảm giác được không ít sự ghen tỵ, rất là hả hê.

Đồng thời Tần An cũng yên tâm một nửa, sắc mặt Diệp Trúc Lan vẫn bình thường, có hơi phấn khích, không như trong tưởng tượng của y là vừa gặp đã khóc đòi y nghĩ cách rời KTX, xem ra điều kiện KTX không quá tệ.

- Đây là bạn học sơ trung của mình, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn, con đây là Chu Hướng Phong, bọn mình cùng lớp 156.

Tần An giới thiệu hai bên:

Không ngờ người Tần An tìm lại là hai nữ sinh xinh đẹp thế này, Chu Hướng Phong hơi ngại ngùng gật đầu chào, huých vai Tần An hỏi nhỏ:

- Là ai?

Tần An biết ý hắn hỏi ai khiến mình nỗ lực học tập, cười:

- Cả hai.

Chu Hướng Phong bội phục không thôi, khi mình đang ở giai đoạn yêu đơn phương và âm thầm nỗ lực thì Tần An đã vươn tơi tầm cao mới rồi.

Trước khi tới đây Tần An có ghé qua căng tin trường mua mấy chai nước ngọn, bốn người kiếm chỗ tương đối yên tĩnh trò chuyện, được một lúc Chu Hướng Phong trong nhà có việc nên phải về trước.

- Cậu ấy không tệ.

Tôn Tôn nhận xét, ít nam sinh ở trước mặt cô lại tự nhiên như Chu Hướng Phong, không cố gắng thể hiện cũng không xấu hổ ngượng ngập, càng không thi thoảng nhìn trộm mình, ấn tượng của cô khá tốt:

Tần An gật đầu tán đồng, lên cao trung sẽ có rất nhiều thứ khác biệt:

- Các bạn đã đi tham quan trường chưa?

- Chưa, bọn mình báo danh rồi chuyển đồ vào KTX nên chưa kịp làm gì cả.

Tần An đã đi một vòng rồi liền chủ động đảm nhiệm vị trí hướng dẫn viên dẫn hai cô gái đi tìm hiểu trường.

- Trường học lớn quá.

Diệp Trúc Lan kêu lên, vốn tưởng Nhất Trung huyện đã lớn lắm rồi, không ngờ đem so ra thấy giống đứa bé năm sáu tuổi đứng trước một người trưởng thành:

Nếu phải nói một thứ ấn tượng nhất về Nhất Trung thì Tôn Tôn không dùng từ rộng, mà là nhiều cây cây, cây khắp nơi, không khác gì công viên, cái nắng mùa thu ở nơi này mất đi rất nhiều uy lực, đồng thời cũng có điều phiền hà, đó là không quan sát được phương hướng, học sinh mới như cô chắc tốn không tin thời gian nhớ đường.

- Nhìn kìa, trên cây còn có chim.

Tôn Tôn vỗ túi Tần An, lộ vẻ mặt không chấp nhận được:

- Diệp Tử, cậu ấy mang theo ná đấy.

Diệp Trúc Lan kiểm tra ngay, quả nhiên là một bên ná một bên di động, đúng là tổ hợp kỳ quái:

- Ngày đầu tiên báo danh, cậu mang theo ná làm gì thế? Định bắn chim à?

- Tới một nơi xa lạ thì phải có cái gì đó bảo vệ mình chứ, nếu không làm sao yên tâm được.

Tần An lúc nào cũng có chuẩn bị trước, nói về đánh nhau, y vẫn luôn chăm chỉ rèn luyện sức khỏe, chẳng sợ học sinh bình thường, nhưng không phải là đối thủ đám học sinh được tuyển nhờ sở trường võ thuật, song chỉ cần có ná bên cạnh thì chấp hết:

- Toàn lo vớ vẩn, cậu đi học chứ có phải là lưu manh đi cướp địa bàn đâu.

Mùa hè qua Tôn Tôn tới quán Gà Rừng xem không ít phim, đa phần là phim Hong Kong:

Tần An nói hết sức đương nhiên:

- Hai bạn quá xinh đẹp, nếu có người tới tán tỉnh các bạn thì sao? Các bạn biết, mình không chịu được cảnh đó.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch