Nói chuyện một hồi, cảm thấy thời điểm đã đến, Tần An mở cặp ra lấy một tờ giấy gấp cẩn thận:
- Thầy Cung, em còn chuyện này, em không thể tham gia quân huấn được, em muốn xin nghỉ một tuần, đây là giấy phép của chị dâu em.
Cung Lâm Tương nhận lấy, mày nhíu lại, lấy cái chặn giấy đặt lên:
- Về nguyên tắc là nếu học sinh không có vấn đề về sức khỏe sẽ phải tham gia, Nhất Trung chúng ta vô cùng chú trọng rèn luyện thể chất. Em xin nghỉ một tuần quá dài, cha mẹ em có biết không?
- Dạ, cha mẹ em có biết.
Tần An gật đầu, chẳng qua là quân huấn thôi, không tham gia thì không tham gia, chẳng việc gì phải chịu khổ, Lý Cầm cho rằng Tần An muốn trốn quân huấn, không biết y đi Bắc Kinh:
- Em trình bày nguyên nhân xem, nếu không phải là chuyện bắt buộc thì thầy không phê chuẩn.
Cung Lâm Tường chống tay lên bàn bày tư thế lắng nghe, đợi Tần An trình bày, ông ta kinh nghiệm dạy học lâu năm, biết với những học sinh thế này không thể đối xử như trẻ con bình thường:
- Kỳ thi Olympic sắp báo danh rồi, em muốn lên Bắc Kinh mua đề thi và sách ôn luyện mới nhất, thầy Cung, mục tiêu phấn đấu của em không chỉ là thi vào đại học mà còn tham gia thi Olympic, đồng thời cả ba môn vật lý, số học và hóa học, em đã có chuẩn bị ở cả ba môn này. Đồng thời giáo sư phụ đạo ôn thi Olympic mà em rất khâm phục đang ở Bắc Kinh, em muốn tới đó xin gặp thầy ấy.
Tần An lấy tài liệu phụ đạo Olympic mà Khuông Hải Hàm tiến cử cho y, đưa Cung Lâm Tương xem:
Vì mua tài liệu mà tới Bắc Kinh? Đứa học sinh này hoặc là nhà cực giàu, hoặc là cực kỳ quyết tâm, có sự nhiệt tình hơn người với kỳ thi Olymoic, Cung Lâm Tường nửa tin nửa ngờ mở cuốn sách ra, mỗi trang sách đều viết chi chít bút tích của Tần An, dù ông không hiểu nhưng biết Tần An học rất chăm chỉ, không phải cưỡi ngựa xem hoa:
- Vừa rồi nghỉ dài như thế, sao em không tới Bắc Kinh mà đợi tới khai giảng.
Tần An lấy giấy mời của Ái Đạt ra:
- Em tham gia vào một hoạt động của công ty này, được phần thưởng là tham quan tổng bộ của họ, họ sẽ chịu mọi chi phí ăn ở.
Nói tới đó hơi xấu hổ thật thà thừa nhận:
- Thêm nữa là em không muốn tham gia quấn huấn thật, em sợ khổ.
Lời Tần An nửa giả nửa thật, nhưng làm Cung Lâm Tường tin tưởng, nhật là y thật thà thừa nhận sợ không không muốn tham gia quân huấn thì Cung Lâm Tường đã chuẩn bị phê chuẩn cho Tần An nghỉ rồi, đến khi xem thiếp mời càng bất ngờ:
- A, Ái Đạt, chẳng phải là công ty sản xuất đầu đĩa VCD à, còn là Tiêu vương gì đó, thường xuyên quảng cáo tên ĐTH TW không?
- Chính là họ ạ.
Ấn tượng lớn nhất của mọi người về Ái Đạt là công ty sản xuất đầu đĩa VCD và bỏ số tiền kỷ lục đoạt Tiêu vương, Cung Lâm Tường yên tâm hẳn, đã là công ty lớn như thế thì không phải là kẻ lừa đảo, làm việc đàng hoàng đáng tin rồi:
- Được, thầy phê chuẩn, em nên tranh thủ trở về, vẫn còn kịp tham gia quân huấn.
- Cám ơn thầy, nhờ thầy báo danh tham gia thi Olympic.
Không ngờ thuận lợi như vậy, Tần An cao hứng lắm, Cung Lâm Tường là chủ nhiệm lớp hiểu lý lẽ, chứ gặp phải Dương Họa thì y chẳng cần tới xin cho mất công:
- Không thành vấn đề, đi đường cẩn thận đấy, ra ngoài không nên rời người lớn quá xa.
Cung Lâm Tường tất nhiên nghĩ có người lớn đi cùng Tần An rồi:
Tần An vâng dạ rồi rời văn phòng, y định chiều nay sẽ lên tỉnh thành, An Thủy gọi điện tới, nói sẽ đợi y ở Bắc Kinh, y không quan tâm An Thủy tới Bắc Kinh làm gì, y chỉ muốn gặp cô thôi, chị An Thủy yên tĩnh như nước, luôn mang nụ cười ôn nhu, không bao giờ giận mình.
Đi quá vội vàng không để ý, rẽ qua bóng cây rậm rạp bên sân thể dục va phải người ta.
- Xin lỗi, xin lỗi... Tôi không nhìn thấy bạn.
Tần An vội vàng xin lỗi, ngồi xuống nhặt sách vở vương vãi khắp nơi, càng nhặt càng thấy lạ, một cuốn (Tư bản luận), một cuốn (Lịch sử Cambridge trung cổ bằng tranh), một cuốn (Tập thơ Shakespeare), toàn bộ là bằng tiếng Anh, hơn nữa là không phải sách xuất bản trong nước, bất giác ngẩng đầu lên nhìn cô gái bị mình va phải.