Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 466: Ấm áp. (2)

Chương 466: Ấm áp. (2)


- Công việc làm tới đâu rồi?

Lý Thục Nguyệt gắp cho Tần An miếng rau, thuận miệng hỏi:

- Kiếm được tiền rồi, quán trà ở Lâu Tinh có thể làm lớn chút, vẫn như trước kia, chị Tề sáu thành, hai chị em mình bốn thành, chị cứ tiêu thoải mái đi, chỗ nào cần tiêu một nghìn thì tiêu thành hai nghìn luôn.

Thực ra cho dù theo tham vọng của Tề Mi là lập chuỗi sản nghiệp gồm quán trà, hội quán nữ, hội sở chăm sóc sức khỏe, quán ăn thì cũng không tốn bao nhiêu tiền. Mà Tần An thấy Đường Kiêm Hành từ trường đảng về thăng lên thành phố Lâu Tinh thì cũng chẳng ở lại lâu, Tề Mi rồi sẽ chuyển nơi khác, đầu tư ở Lâu Tinh quá lớn chưa chắc đã thu hồi vốn. Nhưng Tần An vẫn cổ vũ chị dâu, con người có đam mê theo đuổi, có sự nghiệp của mình mới tốt, chị dâu nếu mỗi ngày ở nhà khó tránh khỏi trở nên u oán cô tịch:

- Quán trà của chúng ta ở huyện Phong Dụ có người tiếp nhận, kiếm được một khoản không tệ, rồi dựa vào quan hệ của huyện trưởng Đường, Tề Mi vay tiền không khó. Mấy ngày qua chị tính toán, nếu dựa theo kế hoạch của chị ấy, ít nhất phải có 5 triệu mới khởi động được, số tiền kia chị không muốn đụng vào.

Số tiền mà Lý Thục Nguyệt nói là tiền bán mỏ than, tiền đó để chả mẹ chồng dưỡng lão, cô không tiêu:

- Tề Mi không có số tiền đó, chúng ta góp phần lớn tiền, nhưng chiếm cổ phần nhỏ, vì không có huyện trưởng Đường giúp thì chuyện làm ăn này cũng khó thuận lợi.

- Ý em cũng thế, giao tình thì giao tình, không thể để cho người ta giúp mình miễn phí.

- Tề Mi không phải người bị đồng tiền chui vào mắt, chị ấy muốn có sự nghiệp để ở trước mặt huyện trưởng Đường không phải nữ nhân sống nhờ nam nhân, chị ấy lúc nào cũng tỏ ra vẻ bất cần, nhưng lại người nhiều tâm sự nhất..

Lý Thục Nguyệt dừng đũa, khóe môi nhếch lên thành nụ cười ảm đạm, hai người họ cùng thôn, số phận cũng đôi phần tương tự:

- Mẹ, mẹ đừng khóc.

Tần Thấm lấy khăn lau miệng từ túi nhỏ trước ngực đưa mẹ:

- Mẹ không khóc, Tần Thấm ăn đi, lát nữa xem quà chú mua.

Trẻ con rất mẫn cảm với không khí xung quanh, tuy Lý Thục Nguyệt chỉ có chút cảm khái, nhưng với Tần Thấm có cảm giác khác rồi, Lý Thục Nguyệt sờ má con yêu thương, cô cũng chẳng cần phải chứng minh gì, chỉ cần nhìn Tần gia ngày càng hưng thịnh, chị em Tần Thấm, Tần Viên khỏe mạnh, nhìn Tần An càng lớn càng giống anh mình là cô vui rồi.

Ăn cơm xong Lý Thục Nguyệt dọn dẹp bát đũa đi rửa, Tần An cùng Tần Thấm đã rất sốt ruột đi mở quà. Đeo dây chuyền hình con dê nhỏ lên cổ, chưa đợi chú lấy thêm món quà khác, Tần Thấm đã vui sướng chạy vào bếp khoe với mẹ.

- Cháu xem, còn có hộp bút này, chỉ cần bấm nút sẽ bật ra gọt bút chì, bấm vào đây có ruột bút chì nhô ra để thay, bấm vào đây là thêm ngăn ngầm nữa, hay không?

Tần An cầm cái hộp bút màu mè lên biểu diễn cho Tần Thấm xem:

- Oa, cháu thích lắm, Lưu Béo có một cái, bây giờ cháu không thèm nữa.

Tần Thấm rất thích hộp bút có nhiều nhiều nút, lại còn cái cặp có rất nhiều ngăn nhỏ, tha hồ đựng đồ chơi:

- Chị, em mua cho chị bộ quần áo.

Tần An lấy bộ y phục ra, cái này không phải mua khi đi cùng với Vương Hồng Kỳ mà mấy hôm sau đi với An Thủy:

Đó là một chiếc váy nhung bó người phối hợp với khăn đen lụa choàng vai, yêu cầu vóc dáng rất cao, Lý Thục Nguyệt ướm thử lên người, thấy vừa vặn, không biết có nên khen Tần An hiểu vóc dáng của mình không nữa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch