Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 470: Hai chàng trai một cô gái. (2)

Chương 470: Hai chàng trai một cô gái. (2)


Nhiệt độ không khí xung quanh ngày một tăng, nhưng người ở dưới bóng cây bạch dương không cảm thụ được uy lực của nắng gắt mùa thu, gió thổi lồng lộng, Tần An thói quen lau cái trán chẳng có chút mồ hôi.

- Thiết kế xong trang báo rồi, viết nội dung gì đây?

Tần An ném phấn và thước tam ba góc xuống, quay lại hỏi ba người kia đang thích ý cười đùa:

Trương Dược quay đầu lại ngắm nghĩa một hồi gật gù:

- A, không tệ.

Đâu chỉ là không tệ, viền bảng được kẻ vẽ cầu kỳ, phần góc còn điểm xuyết thêm hoa văn hay xuất hiện ở n hững kiến trúc cổ.

Cả ba không ngờ tùy tiện gọi một tráng đinh lại có bản lĩnh như thế.

- Oa...

Ngả Mộ thốt lên ngạc nhiên, lúc này mới chăm chú n hìn Tần An, dáng người cao thanh thoát, khuôn mặt góc cạnh chững chạc, ánh mắt bình tĩnh trầm ổn, nự cười khiến người ta cảm giác thân thiết, thân thiết đưa chai nước ngọt cho Tần An:

- Trời nóng, uống cho mát, vừa rồi Trương Dược không mua cho cậu.

Chai nước này Ngải Mộ đã uống qua, nhiều cô gái tính cách thoải mái không để ý chi tiết nhỏ như vậy, nhưng hai thằng con trai rõ ràng có để ý, nhìn chằm chằm Tần An với vẻ mặt dám uống thử xem, Tần An cầm chai nước, không uống cũng không trả lại hay từ chối:

- Giờ mọi người định viết nội dung gì thì viết đi.

Ngải Mộ nhíu mày, xoa cổ tay, giọng buồn bực:

- Hôm nay tay tôi hơi nhức, không viết được, cậu giúp tôi nhé?

- Tay bạn bị làm sao?

Trương Dược và Đồng Quan tức thì rối rít lên tranh nhau quan tâm hỏi:

- Chắc tối qua vội làm bản thảo, cổ tay không thoải mái cho lắm.

- Vậy bạn nghỉ đi, để tôi viết cho.

Tần An thuận tay đặt chai nước bên giá để phấn bên bảng, nhận lấy bản thảo trong tay Ngải Mộ:

Ngải Mộ nhoẻn miệng cười duyên, cô rất thích cảm giác khiến đám con trai phải xoay vòng vòng vì mình.

Lần này cả ba người tuy vẫn nói cười song cũng chú ý tới Tần An viết báo tường, ngạc nhiên phát hiện chữ của y rất đẹp, không phải đẹp kiểu viết đuôi chữ uốn lượn hoa lệ, mà ngay ngắn gọn gàng mạnh mẽ, cảm giác giống như con người y vậy.

Trương Dược với Đồng Quan thì có hơi hối hận, tìm ai không tìm, lại đi tìm một tên khiến Ngải Mộ nhìn chằm chằm thế này.

Con gái tinh ý hơn, Ngải Mộ phát hiện Tần An chỉ cần nhìn bản thảo một cái là có thể viết rất lâu mà không cần nhìn lại, bản thảo do chính Ngải Mộ soạn, gần như không sai sót gì, nếu có là do Tần An có chủ ý sửa, câu từ tốt hơn của mình.

- Chữ của cậu đẹp thật đấy, có muốn vào ban tuyên truyền chúng tôi không?

Ngải Mộ lần nữa đưa ra lời mời, nếu trước đó chẳng qua là dụ y làm việc để mình rảnh rồi, lần này thực sự có ý đó:

- Hội học sinh đâu dễ vào như thế, có phải là viết chữ đẹp là được đâu, điều kiện đầu tiên phải là học tập tốt, đạo đức tốt.

Trương Dược ghen tỵ ngăn cản:

- Vừa rồi quân huấn đã bắt đầu mà cậu ta còn ở trong lớp, không hề có tính kỷ luật, sao vào hội học sinh được?

Đồng Quan lần này chung chiến tuyến với "tình địch":

- Này, cậu thi được bao điểm?

Ngải Mộ quan tâm hỏi, đúng là nếu thành tích không tốt, hoặc mua điểm để vào sẽ không vào được hội học sinh, cô cũng không hứng thú, đẹp trai thì tất nhiên là hay rồi nhưng lại không học tập tốt thì không phải khẩu vị của cô:

- Cũng được, mà một người có thể cùng lúc vào hai ban được không?

Tần An vẫn chú tâm vào viết báo tường, chỉ thuận miệng hỏi,

- Không được đâu, cao trung học tập căng thẳng, nên hội học sinh mới chỉ nhận học sinh có thành tích tốt, vì như thế mới có thời gian tham gia các hoạt động của hội, tham gia hai ban sẽ rất mất thời gian, trường học không cho.

Ngải Mộ lắc đầu:

- Rốt cuộc cậu được bao điểm.

Trương Dược thấy Tần An không nói rõ điểm, chắc chắn không ra sao rồi, truy hỏi:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch