Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 472: Cóc ghẻ ăn thịt thiên nga. (2)

Chương 472: Cóc ghẻ ăn thịt thiên nga. (2)


Tần An bật cười, suốt cả thời học sinh y chưa bao giờ làm chuyện này có thể xem là một tiếc nuối, nghĩ cũng thú vị:

- Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

Đồng Quan không chút khách khí nói ra, từ lúc Ngải Mộ chú ý tới Tần An là hắn khó chịu rồi:

- Cái loại mồm mép ba hoa không biết trời cao đất dày đó nói làm gì?

Trương Dược nhìn về phía lớp mình, trong lớp có hai người đạt điểm tuyệt đối, cả hai vừa khai trường đã xin nghỉ học chưa thấy đâu, song hắn tuyệt đối không nghĩ Tần An là một trong hai người đó, ấn tượng quá kém, quay sang hỏi:

- Cậu tìm cha cậu hỏi về Đường Mị với Tần An chưa?

- Tần An thì không biết, còn Đường Mị thì cha mình có nói là đã gặp ở thành ủy, được bí thư Trần giới thiệu, hình như là có chút quan hệ.

Đồng Quan khoanh tay dựa vào bảng đen đáp:

- Là bí thư thành ủy Trần Hà Khôn à? Nếu vậy đâu phải là có quan hệ, mà là rất có quan hệ đấy.

Ngải Mộ không được thoải mái lắm, sao vừa mới lên cao trung liền có nhiều người cướp hào quang của mình thế:

Nghe có vẻ ba đứa này có cha mẹ là cán bộ cơ quan đơn vị sự nghiệp rồi, còn biết bí thư thành ủy nữa, bằng tuổi đó Tần An hoàn toàn không có ấn tượng gì với lãnh đạo thành ủy, tỉnh ủy.

Trong lúc đám Ngải Mộ bàn tán thì báo tường viết xong, Tần An ném phấn đi, xách cặp đi về phía hàng ngũ lớp 156. Đã tới giờ nghỉ, khắp sân thể dục vang lên những tiếng "giải tán", tiếng than thở nối nhau vang lên, đại đa số học sinh được chiều quen kiệt sức ngồi phịch xuống đất, khỏe hơn chút thì đi tới bóng râm ngồi.

Tần An nhìn thấy Tôn Tôn và một cô gái khác kéo tay một cô gái đứng dậy, đoán ngay ra là Diệp Trúc Lan rồi, nói về thể lực Diệp Trúc Lan có thể hơn Tôn Tôn, nhưng ý chí thì thua đứt đuôi, vội vàng chạy tới.

- Tần An.

Diệp Trúc Lan đang ủ rũ phụng phịu như con mèo bệnh, vừa nhìn thấy Tần An hai mắt bừng sáng ngồi bật dậy, chạy đi như cơn gió:

Khuôn mặt xinh đẹp hơn tròn tròn, cánh môi dầy tựa hồ lúc nào vênh vểnh, đôi mắt đen lóng lánh như giọt sương ban mai đọng đầu cành ẩn chứa niềm vui vô bờ.

Tần An chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt tràn ngập vui sướng đó, mỉm cười.

Tôn Tôn ngơ ngác nhìn hai người, cô dám khẳng định nếu là chỗ không người, hai bọn họ chắc chắn ôm chầm lấy nhau xoay mấy vòng như trên TV, thực sự … thực sự khiến người ta cảm động hâm mộ, cũng rất ghen tỵ, ghen tỵ Diệp Trúc Lan có thể thoải mái hiện cảm xúc của mình, ghen tỵ ánh mắt Tần An vừa rồi khiến người ta cảm tưởng như cả trời đất chỉ có Diệp Trúc Lan tồn tại.

Cùng là chia tay Tần An cũng lâu như Diệp Trúc Lan, nhưng cô không có cái cảm xúc mãnh liệt như vậy.

Lấy trong cặp ra hai *** kiện lực bảo, Tần An đưa cho Diệp Trúc Lan một ***, dẫn cô tới dưới bóng cây bạch dương:

- Uống ngụm nước đi rồi hẵng nói.

Tần An và Diệp Trúc Lan đều hết sức tự nhiên, cho dù khiến người ta chú ý, nhưng lại không sinh ra suy tưởng ái muội, chỉ thấy quan hệ của họ cực kỳ thân mật. Ba người Ngải Mộ khi nhìn thấy Tôn Tôn cũng đi về phía Tần An thì không ai không kinh ngạc.

- Không nhầm chứ, cô gái kia gọi y là Tần An.

Trương Dược lắc đầu:

- Chắc trùng tên.

Đồng Đồng thở mạnh gật đầu, song thấy hi vọng này quá mong manh.

Thì ra cậu ta chính là Tần An thi được 700 điểm, mình còn chưa có hành động mà Tôn Tôn đã giành trước một bước rồi, chủ động tới chỗ nam sinh thành tích cao nhất năm đầu, lúc này Ngải Mộ hoàn toàn quên mất trước đó không lâu đã gạt Tần An ra khỏi danh sách có thể phát triển thành bạn bè.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch