Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 474: Cạnh tranh. (2)

Chương 474: Cạnh tranh. (2)


Tần An đành phải nặn ra lý do giải thích, nghe cũng hợp lý ra phết, không khỏi đắc ý với đầu óc của mình, nói xong thấy Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn che miệng cười, chợt có linh cảm quay đầu lại nhìn thấy Ngải Mộ, hiển nhiên nghe thấy hết lời Tần An rồi:

Nếu là bình thường Ngải Mộ không nghĩ gì đâu, quan trọng là vừa rồi cô nhờ Tần An giúp mình viết báo tường, tựa hồ chính là cô gái lợi dụng sự xinh đẹp của mình để con trai giúp đỡ vậy, làm sao không đỏ mặt cho được? Song chỉ chốc lát, vẫn thoải mái chào hỏi:

- Xin xào, mình là Ngải Mộ, chính thức làm quen lại nhé.

- Tôi là Tần An, hai cậu là Trương Dược, Đồng Quan không cần giới thiệu lại nữa.

Tần An giới thiệu bên mình:

- Đây là Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan ở lớp 158, bạn sơ trung của tôi:

Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan đều nén cười vẫy tay chào.

- Tần An cậu là học sinh ngoại trú à, tan học cùng về nhé? Vì lớp trưởng và cậu đều không có mặt, chuyện trong lớp đều do mình xử lý, mình muốn bàn về tình hình trong lớp.

Ngải Mộ không rõ quan hệ với mức độ thân mật của Tần An với hai cô gái kia thế nào, nhưng Tôn Tôn xinh đẹp như vậy, hiển nhiên cho rằng Tần An thích Tôn Tôn nên cố tình nói thế, cho rằng Tôn Tôn là học sinh nội trú, không chống lại được chiêu này của mình:

- Xin lỗi, tôi không có thời gian, tôi phải ăn cơm với hai bạn ấy.

Tần An cười đáp, y chẳng có lý do gì phải để ý tới tự tôn của Ngải Mộ, đường nhiên chẳng để ý lời từ chối chắc chắn sẽ làm Ngải Mộ xấu hổ:

Ngải Mộ không ngờ Tần An lại từ chối thẳng thừng như vậy, không phải là cô không nghĩ tới khả năng Tần An trước mặt Tôn Tôn sẽ từ chối mình, nhưng ít nhất có phong độ, hoặc uyển chuyển vài câu như " Để hôm khác nhé?"," Đáng tiếc hôm nay mình bận mất rồi".

- Không sao, hôm khác cũng được, ừm, mình đi đây.

Ngải Mộ cười gượng, liếc mắt nhìn Tôn Tôn, cô gái trừ lúc hát ra thì quá mức lãnh ngạo này chẳng hề có vẻ gì đắc thắng cả:

Trương Dược và Đồng Quan theo sau Ngải Mộ, lòng tức lắm, bất kể là vì Ngải Mộ hẹn Tần An đi học về cùng hay là vì người mình coi trọng bị người ta xem thường, đều khiến họ không có chút thiện cảm nào.

- Là ai nói phải xử lý tốt quan hệ với bạn học ấy nhỉ?

Tôn Tôn ngọt nhạt nói, trước khi đi Bắc Kinh, Tần An còn bảo cô phải cởi mở hơn với bạn cùng lớp:

- Đó là cách kết bạn của cậu đấy à?

- Có những người chẳng cách nào thành bạn được, đó gọi là chí bất đồng, đạo bất hợp, không thể làm bạn. Giống Chu Hướng Phong mà ngày đầu mình dẫn tới tìm các bạn ấy, mình thấy cậu ấy hợp tính mình, gặp một lần là thân ngay, còn ba người này thì khác hẳn, mình lại không hứng thú thay đổi bản thân để hòa nhập với họ, nên đắc tội cũng được chẳng sao, thẳng thắn, họ khỏi làm phiền mình, miễn sau này khó chịu vẫn phải tỏ ra lịch sự.

Tần An nhún vai nói:

- Nhưng cậu cũng không cần từ chối một cách chẳng khách khí gì như thế chứ?

Tôn Tôn nhíu mày:

- Có phải cô ấy có gì đó bất thường với bạn không?

Tần An không trả lời mà hỏi lại, y thấy Ngải Mộ mấy lần nhìn Tôn Tôn với vẻ khiêu khích:

- Không, bọn mình còn chưa bao giờ nói chuyện mà.

Diệp Trúc Lan lắc đầu, cô và Tôn Tôn lúc nào cũng ở cạnh nhau, cô chưa từng nói chuyện với Ngải Mộ thì Tôn Tôn cũng thế:

Tôn Tôn không ngây thơ như Diệp Trúc Lan, giữa các cô gái xinh đẹp ưu tú chẳng cần có lý do gì, trong tiềm thức tự động so sành, cạnh tranh và ghen tỵ nhau.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch