Ngực Diệp Trúc Lan vô cùng mềm mại, chưa đủ no tròn nhưng săn chắc, êm ái vô tận, Tần An tham lam hôn dần xuống, chạm tới mép áo lót, hôn viền ngoài làm cô bé mềm nhũn trong vòng, liền ghé răng cắn lấy mép áo lót, định kéo tuột xuống thì Diệp Trúc Lan tỉnh lại, kéo giây áo lên, hai tay ôm trước ngực:
- Không được.
- Vì sao?
Tần An thất vọng, tưởng đã được chơi thỏ con một lần, lần thứ hai không có chướng ngại gì nữa:
- Vì như thế sẽ không thể nói chuyện với bạn được.
Diệp Trúc Lan nói trong tiếng thở gấp, cô biết làm chuyện này rất thoải mái, đồng thời toàn thân cũng sẽ mềm nhũn, uể oải hồi lâu không muốn làm gì cả, mà cô có chuyện trọng yếu muốn nói:
Dưới cây liễu lớn có một cái ghế xi măng, Tần An bế Diệp Trúc Lan ngồi xuống, tay khẽ vuốt ve mép ngoài thỏ con, tư vị êm ái đó đủ cảm thụ sự tuyệt vời bên trong:
- Không cho ăn, vậy sờ chút thì được chứ?
- Không được đụng vào chấm nhỏ bên trên.
Diệp Trúc Lan biết chỗ đó khó chịu nhất:
Tần An đồng ý, sờ nửa con thỏ múp míp cũng đã thoải mái lắm rồi.
- Tần An, chiều mai mình cùng Tôn Tôn tới nhà bạn ăn cơm nhé, cơm nhà ăn khó nuốt lắm, ăn cả tuần mồm chẳng có vị gì nữa, mình muốn ăn ngon.
Diệp Trúc Lan xoa bụng ủy khuất vô cùng:
Tần An còn tưởng chuyện gì cơ, yêu thương hôn khẽ lên trán:
- Đương nhiên, bạn muốn ăn gì cứ nghĩ đi, mai đưa thực đơn cho mình chuẩn bị.
- Nhưng làm sao xin phép được, giáo viên chủ nhiệm lớp mình nghiêm lắm, trừ khi trong nhà có chuyện hoặc là bệnh mới cho.
Diệp Trúc Lan âu sầu vô cùng, Nhất Trung thực hành quản lý khép kín, học sinh nội trú gần như không có cơ hội rời trường:
- Vậy chỉ có cách leo tường thôi, liệu Tôn Tôn có đồng ý không?
Tần An rất hoài nghi, mặc dù y và Diệp Trúc Lan đều vô tình hoặc cố ý làm tha hóa Tôn Tôn, song hiệu quả không rõ ràng, rất khó tưởng tượng cảnh Tôn Tôn lại leo tường:
- Chuyện này giao cho mình.
Diệp Trúc Lan tràn trề tự tin, Tôn Tôn cũng cực kỳ bất mãn với thức ăn trong trường, dù sao các cô đều có gia cảnh rất tốt, từ nhỏ ăn sung mặc sướng, đột nhiên bị giảm đi bao nhiêu cấp bậc, làm sao chịu được, huống hồ cô biết Tôn Tôn ghét nhất bọn họ ba người chơi với nhau, Tần An và mình lại hay bỏ Tôn Tôn lại một mình cô, thế nên dù không đồng ý, nhưng mình kiên quyết đi là sẽ đi theo:
- Được, chiều mai, vừa vặn mình mời người ta ăn cơm, mọi người ăn cùng, bạn tuyệt đối không đoán được là ai đâu.
Tần An rất muốn Tôn Tôn gặp Đường Mị, đảm bảo sẽ vô cùng bất ngờ:
Cành liễu phe phất, ánh trăng mờ mờ từ ngoài tường chiếu vào bên trong, thiếu nữ mỹ lệ má đỏ hồng hồng, đôi mắt ướt mưa xuân, hàng mi rũ xuống, thẹn thùng vô kể.
Con thở nhỏ dưới áo ngủ của Diệp Trúc Lan được Tần An nâng niu trong lòng bàn tay, căng lên, cảm giác ngưa ngứa làm cô muốn Tần An chạm vào hai điểm nhỏ kia, nhớ lại hôm sinh nhật Tần An, thỏ nhỏ bị Tần An dùng lưỡi liếm, chỉ một cái làm cô bủn rủn toàn thân, bất giác ôm lấy cổ Tần An, lòng ngọt lịm, thiếu nữ đang yêu nào lại không thích nhìn thấy chàng trai say mê mình, bất kể là thân thể hay tinh thần, sự hoan hỉ của cậu ấy, sự hưng phấn của cậu ấy, sự kích động của cậu ấy, sự mong đợi của cậu ấy đều làm người cô mềm như băng tan thành nước, nhỏ tí tách theo âm luật ái tình.
Tần An nói chuyện với cô, nhưng Diệp Trúc Lan càng lúc càng khó tập trung:
- Bạn mời ai, bọn mình có quen không?
- Không quen, nhưng nhất định là đã nghe nói tới.
Tần An di động thân thể để Diệp Trúc Lan thoải mái ngồi lên đùi mình, trong lòng là thân thể thiếu nữ tươi trẻ, nhưng đa phần là cảm giác thỏa mãn tâm lý:
- Ai thế?
Diệp Trúc Lan dùng trán cọ má Tần An như mèo con, lâu lắm rồi không được thân thiết như thế, chỉ tùy ý nói chuyện cũng vui vẻ:
- Đường Mị.
- Là Đường Mị lớp bạn à?
Diệp Trúc Lan mở to mắt, cô cũng rất tò mò về cô gái có thành tích hơn cả Tôn Tôn này:
- Cô ấy ở tầng trên khu nhà của mình.
Tần An đem chuyện xảy ra ở trường tiểu học kể cho Diệp Trúc Lan:
- Ngải Mộ làm sao cứ bám theo bạn, cô ta muốn cái gì?
Diệp Trúc Lan bất mãn:
- Hôm nay bọn mình mới quen nhau, cái gì mà cứ bám theo, nhà cô ấy gần trường Tần Thấm, Ngải Mộ là cô gái khéo léo, tiếp xúc với ai đều kiểu nhiệt tình, mang tính chất xã giao thôi.