Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 485: Trốn trường. (1)

Chương 485: Trốn trường. (1)



Ngực Diệp Trúc Lan vô cù

Tần Thấm mặc áo ngủ gấu nhỏ liền thân đi ngủ, dẫm trên sàn gỗ lắc lư từ trong phòng ngủ đi ra, muốn tới phòng chú, không ngờ chú nằm cuộn tròn trên ghế sô pha thì cười khanh khách lao tới, trèo lên ghế rúc vào lòng Tần An.

Tần An lơ mơ làng màng mở mắt, ôm má Tần Thấm hôn một cái, cảm giác mình mới chợp mắt thôi mà, sao Tần Thấm đã dậy rồi?

- Nếu không hôm nay nghỉ ở nhà, để chị gọi cho thầy Cung.

Lý Thục Nguyệt biết Tần An thường dậy rất sớm, hôm nay lại ngủ say tới không biết gì, cô không cho rằng tối qua Tần An làm gì, mà đoán là do quân huấn, ngày đầu chưa quen:

- Không cần đâu ạ, ngẫu nhiên thiếu ngủ một chút có sao đâu, em chẳng được chiều chuộng như vậy.

Tần An cảm thấy toàn thân ê ẩm, vừa kêu ai ái vừa bế Tần Thấm ngồi dậy:

- Chị, hôm qua em bảo Diệp Tử và Tôn Tôn, mời hai bạn ấy tới ăn cơm, dù sao Đường Mị cũng là bạn học, thêm hai người cũng không sao.

- Được, chị làm thêm vài món canh, hai đứa nó thích ăn gì?

- Chị cứ làm vài món thường nhật là được, trưa em về làm thêm món canh.

Diệp Trúc Lan rất tham ăn, nhưng miệng không quá kén, khẩu vị khá giống Tần An, đều là động vật ăn thịt, Tôn Tôn thì gần giống chị dâu:

- Tùy em, khi gặp Đường Mị thì hỏi bạn ấy thích ăn gì, sau đó gọi điện thoại để chị còn chuẩn bị.

Lý Thục Nguyệt kéo Tần Thấm đi thay quần áo:

- Còn sớm, em ngủ thêm chút nữa đi, chị và Tần Thấm đi bộ về sẽ gọi.

Mặc cho thân thể và đôi mắt kịch liệt phản đối, Tần An vẫn dậy, dùng nước lạnh rửa mặt, vươn vai vài cái là thấy tỉnh táo như thường rồi, lấy sách ngữ văn đọc vang vang mở cửa sổ ra, ngửi không khí trong mát buổi sảng, khoan khoái hết sức. Nhớ trước khi đi học luôn thấy đời học sinh khô khan vô vị, mong đợi lên đại học, đi làm, lớn lên rồi mới thấy thế giới này có thời nào sướng bằng lúc là học sinh, cuộc sống quả thực như thiên đường.

Đọc thuộc một bài văn rồi, đặt sách xuống, lại nghe thấy tiếng đọc (ông già và biển) của Hemingway, còn là nguyên bản tiếng Anh, khẩu âm Oxford.

Tấn An lắng nghe một lúc, cảm tưởng cảnh này sao quen quen, là Déjà vu? Nghĩ một lúc mới người, không phải Déjà vu mà là trước kia mình và Lý Tâm Lam không phải thường cùng nhau ra hành lang đọc thuộc lòng sao?

- Đường Mị, bạn lớn lên ở nước ngoài à?

Tần An nghe một lúc rồi hỏi vọng lên:

Tiếng đọc sách ngưng lại, một lúc sau Đường Mị mới trả lời:

- Không phải.

Tần An là cố tình bắt chuyện thôi, Đường Mị mà lớn lên ở nước ngoài thì làm sao có nhiều danh hiệu khen thưởng trong nước như thế.

- Tiếng Anh của bạn rất tốt, là giọng Oxford tiêu chuẩn, nếu bạn nhuộm tóc, đeo kính ên, mặc áo dạ hội có khi giả mạo quý tộc Anh được đấy.

Cái giọng điệu đều đặn của Đường Mị làm Tần An nhớ tới Tôn Tôn, chỉ là Tôn Tôn thể hiện sự kiêu ngạo rõ ràng, còn sự kiêu ngạo tiềm tàng của Đường Mị mới là ngạo mạn đích thực:

- Có gì hay mà giả mạo?

Đường Mị hỏi tựa hồ thấy đề nghị của Tần An cực kỳ vô vị:

Tần An phì cười thở hắt ra một hơi:

- Lát nữa gặp lại, tôi đi đánh răng, vừa ngủ dậy, miệng hôi lắm, đừng để ý.

- What is missing now is not the time to think about the things that you think about with what do existing

Một câu rất có thâm ý, Tần An nhún vai không đáp lại Đường Mị, làm vài động tác gập người chống đẩy, đến khi nghe tiếng gõ cửa đi ra, nhận lấy quẩy và sữa đậu từ tay Tần Thấm, hai chú cháu ngồi vào bàn đút cho nhau ăn.

Khi đi học quả nhiên Tần An thấy Đường Mị ngồi ở cái ghế đá dưới cây ngô đồng đọc sách, chỉ là hôm nay đổi sang cuốn (Lịch sử Cambridge bằng tranh) mà y từng thấy.

- Đường Mị, hôm nay chị dâu tôi làm món ngon, bạn tới ăn cơm nhé.

Đường Mị ngẩng đầu lên, đáp gọn:

- Được.

- Phải rồi, tôi còn mời cả Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn lớp 158 cùng tới, sau này mọi người là bạn học, hai bạn ấy đều rất tò mò về bạn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch