Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 495: Lớp trưởng ra oai. (1) (1)

Chương 495: Lớp trưởng ra oai. (1) (1)



Lần này Tần An tới muộn không bị phạt, giáo viên huấn luyện chỉ bảo y nhanh nhanh vào đội, theo mọi người tập đi đều.

Lúc nghỉ giải lao, mấy giáo viên huấn luyện thấy Vương Hồng Kỳ liền tới trò chuyện, Tần An cùng mấy đứa con trai đứng gần trong lúc luyện tập đi tới chỗ nghỉ, mấy ngày qua coi như cũng quen thuộc rồi.

- Tần An, kia là ai, cái người lần trước mang kiện lực bảo tới ấy.

Hồ Đan Huy cao ngang với Tần An, nhưng gầy hơn một chút, cũng nhiều hơn hai tuổi, nhà hắn bán hàng tạp hóa, biết rất rõ một két kiện lực bảo nặng thế nào, vậy mà người kia bê liền hai két:

- Một người quen thôi.

Tần An không tiết lộ thân phận Vương Hồng Kỳ:

- Chu Hồng Chuyên năm thứ hai tuyên bố muốn dạy cậu một bài học đấy, biết không?

Dương Xuân nhịn từ nãy giờ, giáo viên huấn luyện rất nghiêm nên không dám nói chuyện trong hàng:

- Tần An tới trường chưa được mấy ngày, sao đã trêu chọc vào hắn rồi?

Chu Hướng Phong lo lắng hỏi:

- Thằng đó được đặc cách nhận vào trường, thời sơ trung khi võ thuật toàn địa khu Lâu Tinh được hai huy chương vàng, là tuyển thủ trường bồi dưỡng để thi đấu cấp quốc gia đấy.

Thái Hướng Vinh sợ Tần An chưa biết Chu Hồng Chuyên là ai liền giải thích, nói thế nhưng mép nhếch lên không coi ra gì:

Đám Dương Xuân cũng thái độ tương tự, bọn họ đều là học sinh dựa vào sức học thi vào Nhất Trung, so với đám được đặc cách nhận vào trường nhờ sở trường nào đó, học lực một trên trời một dưới đất, khinh bỉ cũng phải.

- Tuyển thù gì chứ, nó là thằng lưu manh thì có, khi học năm thứ hai sơ trung thu phí bảo hộ trong trường, tôi khi đó vừa ở tiểu học lên cũng từng phải nộp tiền cho nó. Bây giờ thằng này khôn lên rồi, chuyển sang bắt nạt học sinh vùng ngoài tới thôi, mấy hôm trước còn tụt quần một học sinh từ Tam Trung tới ném vào nhà vệ sinh, bình thường ỷ vào có chút võ thuật, không vừa ý với ai là vung tay tát có khi hộc máu mồm, nhiều người ghét thằng đó lám mà không làm gì được vì nhà trường thường mắt nhắm mắt mở cho qua, nghe nói nó còn thân thiết với cả hội trưởng hội học sinh …

Dương Xuân bất giác sờ mặt, hiển nhiên từng bị Chu Hồng Chuyên đánh:

- Tần An cậu không để ý người tụ tập nói chuyện với bọn mình ít đi không? Là sợ bị cậu liên lụy đấy.

Thái Hương Vinh nhìn mấy nam sinh mấy hôm trước còn thân thiết vây quanh Tần An nhổ phì một bãi nước bọt:

- Mấy cậu không sợ à?

Tần An tất nhiên là có nhận ra, sáng nay tới chào hỏi vài người rõ ràng vờ không nghe thấy, nhưng giờ mới biết nguyên cớ:

- Tôi và Dương Xuân bị thằng đó đòi tiền bảo hộ, về sau không chịu được hợp sức lại đánh một trận, tuy không đánh được nhưng thằng đó cũng biết bọn tôi không dễ bắt nạt. Cái loại người này là thế, càng sợ chúng nó càng làm tới, Tần An, cùng lắm bị một trận đòn nhưng đừng trốn, phải đánh lại để lần sau nó không dám tìm mình nữa.

Thái Hướng Vinh vỗ vai Tần An dặn dò:

- Mà rốt cuộc cậu chọc giận thằng đó thế nào mà nó tới tận lớp mình uy hiếp, nói ai giúp cậu sẽ cho biết tay.

Dương Xuân thấy thái độ Tần An rất thú vị, không nổi giận hay sợ hãi, mà là khinh bỉ:

- Làm cho hắn đái ra quần rồi đá chim hắn một phát trước mặt bọn học sinh võ thuật thôi.

Tần An cười kể lại:

- Chị dâu tôi lái xe vào trường, hắn nói vài câu khó nghe, tôi lái xe đuổi chạy khắp sân, cuối cùng chạy vào góc chết, sợ quá đái ra quần, còn chơi trò giả chết, tiếc là không chụp ảnh lại.

Đám Dương Xuân cười rũ rượi liên tục vỗ vai Tần An, như thế Chu Hồng Phong không lên cơn mới là lạ.

- Cậu lái xe xô nó à? Cậu còn lưu manh hơn cả Chu Hồng Chuyên nữa.

Chu Hướng Phong đánh giá trực tiếp nhất:

- Chỉ dọa hắn thôi làm sao dám xô thật, nếu hắn có gan đứng im tại chỗ thì người bỏ chạy là tôi rồi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch