Ngải Mộ nhỏ giọng khuyên nhủ, kéo Trương Dược và Đồng Quan đi, giờ thì cô đã hiểu vì sao Tần An nói vị trí lớp trưởng của Đường Mị không ai đụng vào được rồi, không khỏi ủ rũ, không biết rằng lý do Tần An nói và lý do mình nghĩ hoàn toàn khác nhau:
Đường Mị quay sang nhìn bốn đứa con trai đủ loại sắc mặt vô cùng đặc sắc, chưa bao giờ đến lớp nhưng không ngờ lại có thể chỉ mặt gọi tên chính xác từng người:
- Năm người các cậu, Hồ Đan Huy, Chu Hướng Phong, Thái Hướng Vinh, Dương Xuân, còn cả cậu nữa..
Chỉ vào Tần An khôn lói đứng tránh một bên:
- Kết thúc quân huấn năm cậu phụ trách quét dọn sân, Trương Dược và Đồng Quan cũng có phần, tôi sẽ nhìn các cậu làm xong mới đi.
Đường Mị nói xong xoay người đi lên để lại cả lớp 156 sững sờ bàn tán xôn xao.
- Đó chính là lớp trưởng của chúng ta đấy à?
Thái Hướng Vinh sờ đầu, vẫn còn đau, nhìn bóng lưng Đường Mị cảm giác không sao tin nổi:
- Chính cô ấy đấy.
Tần An ngồi phịch xuống đất, đột nhiên nói một câu không đầu không cuối:
- Tôi sai rồi.
- Sai cái gì?
Hồ Đan Hủy không hiểu:
Chu Hướng Phong cười phá lên:
- Hôm báo danh Tần An có nói trong hai người điểm tuyệt đối bọn họ chưa chắc đều lợi hại, chỉ chắc chắn có một người thôi, cậu ấy khẳng định bản thân là người đó... Này, tôi thấy cậu nói đúng đấy chứ, nhìn xem vừa rồi ai đuổi ai chạy là biết ai mới là người thực sự lợi hại rồi.
- Chẳng qua tôi nhường nha đầu đó thôi.
Tần An không ngờ Chu Hướng Phong trí nhớ tốt như vậy, mặt nóng bừng bừng, mạnh miệng tuyên bố:
- Thử làm thế lần nữa xem, tôi đánh đít ngay.
Đường Mị sau khi nhẹ nhàng giải tán một vụ đánh nhau trong lớp lại không khiến cả lớp bị phạt lây vẫn không tham gia quân huấn. Trước kia Đường Mị xin nghỉ, chẳng ai để ý, giờ tới rồi lại không tham gia, khiến người ta cảm giác cô đang dùng ưu đãi đặc thù, thế nhưng Đường Mị chẳng bận tâm ai nói gì mình, một mình ngồi dưới gốc cây, nhìn những người bực tức vì cô có thể nhàn nhã ngồi đó nhìn bạn học vất vả.
Quyền uy của lớp trưởng không phải có thể gây dựng lên nhanh chóng, huống hồ đây là Nhất Trung, có ai không phải đều vốn là học trò cưng của giáo viên, đối tượng bạn bè hâm mộ? Biểu hiện của Đường Mị hôm nay vẫn khiến nhiều người giật mình, hiểu ra thầy Cung để cô làm lớp trưởng không chỉ bằng vào thành tích.
Nhất là Trương Dược và Đồng Quan, học sinh từ sơ trung Nhất Trung lên, ai không biết hai tên này là hộ hoa sứ giả của Ngải Mộ, trong nhà có bối cảnh, bây giờ trước mặt Đường Mị bị đánh mà không gì nổi, riêng bằng vào việc này đủ làm lớp trưởng.
Đường Mị cầm cành cây đuổi đánh một đám nam sinh, không ai cho rằng vì đám nam sinh kia không đánh lại cô, nhưng dám cầm cành cây đánh người thì có nữ sinh nào làm ra được, nhìn Ngải Mộ đi, tha hồ nói, gần như phát khóc rồi mà có đứa ngào nghe không?
Tần An tuyên bố đánh đít Đường Mị trả thủ, nhưng nhân vật duy nhất hi vọng ngang cấp Đường Mị rốt cuộc vẫn phải cầm chổi quét sân đấy thôi.
Đây không phải chuyện nhẹ nhàng, qua một ngày quân huấn, sân đầy bụi đất, quơ chổi một cái là bụi mù mịt, tuy xung quanh có rất nhiều thùng rác, nhưng que kem, túi ny lông, vỏ nhựa rồi giấy vụn vẫn vứt vương vãi khắp nơi.
Đường Mị đứng bên nhìn đám nam sinh quét sân, Tần An trừng mắt với mình, khẽ nhếch môi cười xoay người đi.
Trương Dược vứt ngay chổi xuống đất nhìn quanh:
- Cô ta đi rồi, quét làm gì nữa? Tôi không quét, xem cô ta làm gì được.
Đồng Quan hơi do dự, khi đối diện với ngoại địch, hắn và Trương Dược luôn cùng tiến cùng lui, nhưng mà Đường Mị hiển nhiên không dễ đối phó.
- Cô ấy có thể dùng cành cây đánh cậu.
Tần An uể oải quét sân:
- Cậu từng nói vị trí lớp trưởng của Đường Mị không ai cướp được, cậu quen cô ta phải không? Hôm nay vừa thấy Đường Mị, cậu cũng là người chạy trước tiên.