Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 533: Một cái tát. (1)

Chương 533: Một cái tát. (1)



Cả bọn bị phạt đứng ở hành lang vẫn nói cười rôm rả, đều là thiếu niên không biết buồn, nhưng ai chẳng có chút tưởng niệm, người ngồi ngay bên mình, ngày ngày qua ngày khác, năm này qua năm khác, dù là "bạn cùng bàn" khiến mình vui vẻ, ngọt ngào hay là nhìn nhau tức giận, luôn là dấu ấn khó quên trong đời học sinh.

- Giỏi nhỉ, vẫn tán gẫu cười đùa được? Hết tiết tự học lên văn phòng tôi.

Cung Lâm Tường xuất hiện, cả bọn lại vờ vịt cúi đầu đọc sách nhưng quá muộn rồi, Trương Dược và Đồng Quan nghênh nghênh đắc ý, bọn chúng chẳng có gì mà hoài niệm, tiểu học, sơ trung đều cùng bàn, vì Ngải Mộ mà đấu không dứt, gần chục năm rồi, tới giờ vẫn là bạn cùng bàn.

Hết giờ tự học, bốn người Thái Quốc Vinh bị Cung Lâm Tường dẫn đi, Tần An thoát nạn vào lớp.

Đám bạn học cười đùa nhìn Tần An và Ngải Mộ, tuy chuyện viết thư tình không hiếm, nhưng ít khi truyền khắp nơi ai ai cũng biết thế này.

Nữ sinh nhận được thư tình thường đều đáng kiêu ngạo, sẽ cẩn thận xem có tên không, nếu có thì có phải là người mình thích không, nếu không có tên sẽ âm thầm từ lời văn, chữ viết suy đoán là ai, tuyệt đại đa số dều dấu đi.

Ngải Mộ nhận được quá nhiều thư tình, đến mức chẳng cần biết có tên hay không đều không xem, thuận tay ném sang bên, không ngờ thành chuyện lớn.

Tần An về chỗ, tiếp tục mở sách học, sau kỳ nghỉ quốc khanh sẽ thi Olympic thành phố rồi, còn về phần bạn học trêu ghẹo cùng chờ xem trò vui, y không để ý, chuyện này giải thích không nổi, nếu không càng bôi càng đen.

Ngải Mộ cũng không quay đầu lại, ngồi rất ngay ngắn, chẳng giống sự sôi nổi thường ngày.

Cứ thế cả buổi sáng, những kẻ bàng quan đều mất hứng, buổi trưa Tần An kéo bốn người Chu Hướng Phong đi ăn cơm, Ngải Mộ vẫn kết bạn với Trương Dược, Đồng Quan.

Ăn cơm xong Tần An không về lớp mà tới lớp 158.

Từ khi khai giảng tới giờ, Tần An ở trường không mấy tiếp xúc với hai cô bạn ở trường, cao trung rồi, không cần mẹ dặn cũng hiểu một cô gái vừa vào trường đã cùng nam sinh quá mức thân thiết sẽ có ấn tượng không tốt. Khi Tần An đi vào lớp 158, rất nhiều người ngẩng đầu lên nhìn, nam chính trong câu chuyện " Tần An viết thư tình cho Ngải Mộ" đang lan đi khắp trường mà, thắc mắc không biết y vào lớp mình làm gì.

Tôn Tôn không ở trong lớp, từ khái độ thẳng thắn buổi sáng nay, Tần An biết Tôn Tôn không tin mình viết thư tình cho Ngải Mộ, cũng là biểu thị một thái độ, Tần An không cần giải thích cho cô, cô không phải là cái gì cảu Tần An hết...

Diệp Trúc Lan ngồi ở chỗ chăm chú gấp máy bay giấy, ngây thơ vô tư, chẳng có vẻ gì là buồn phiền.

Tần An đi tới nhận lấy máy bay, đưa lên miệng hà hơi một cái ném đi, máy bay bay một vòng tròn, lướt qua cửa lớp, phiêu đãng trong sân trường rồi đáp xuống cành cây rậm lá.

- Mình không hiểu vì sao mỗi khi ném máy bay giấy đi lại phải đưa lên miệng hà hơi một cái? Bạn biết nguyên nhân không?

Diệp Trúc Lan mỉm cười, hai má lúm đồng tiền đáng yêu hiện ra, nói một lời hai ý:

- Sao mình biết, đang đợi bạn giải thích đấy.

- Được.

Tần An lại gấp một cái máy bay đặt vào tay Diệp Trúc Lan rồi đi tới trước bảng đen, cầm phấn viết.

" Cánh hoa mềm mại đặt trong lòng bàn tay vò sẽ tỏa ra hương thơm dìu nhẹ giống như bạn, chẳng có mùi bi thương, chẳng có sự ai óa, chỉ có êm đềm thấm vào lòng người.

Mưa rơi lộp độp lên lá chuối ngoài cửa sổ, mình vén màn mưa trước mắt, khẽ gọi tên bạn, chờ khoảnh khắc cửa sổ mở ra, nhìn thấy bạn, tiếng tim đập át cả tiếng mưa, hoảng hốt như vượt cả thời không.."

Đối với học sinh cao trung, lời văn do những câu từ mỹ lệ ghép lại luôn khiến người ta yêu thích, Tần An lại sở trường nhất cái này, y viết từ trái qua phải, đem nỗi đau, hạnh phúc, ai oán, ủ dột, hoa lệ hội tụ thành một thứ giống tình yêu, thực tế chính là tình yêu, đọc qua giống như lời văn tuyến tiết tính cảm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch