Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 548: Chuyện riêng của ba người. (2)

Chương 548: Chuyện riêng của ba người. (2)


Tần An vào hiệu nhỏ ở giữa trường, Lý Ngọc đang chăm chỉ làm bài, nghe tiếng mở cửa, chưa ngẩng đầu lên đã hỏi:

- Muốn mua gì?

Cái hiệu chỉ chừng ba chục mét vuông, ngoại trừ thùng nước, chậu rửa, phích nước nóng, những vật dụng sinh hoạt thường ngày, còn có bút, giấy, vở, nhưng nhiều nhất vẫn là những món ăn vặt. Tần An nhớ lại trước kia học Nhị Trung, cứ hết tiết là có một đám đông học sinh chạy tới mua đồ ăn vặt, đôi vợ chồng vốn thầu cái hiệu này thái độ rất tệ. Một lần Diệp Trúc Lan mua đồ, người vợ trả lại mười hào, Diệp Trúc Lan nói đó là tiền giả, cô ta còn hung hổ nói Diệp Trúc Lan lấy tiền giả mua hàng, muốn đưa đi gặp giáo viên, Diệp Trúc Lan ấm ức về lớp gục xuống bàn khóc, Tần An điên tiết tối hôm đó trèo tường trốn khỏi KTX, đập tan nát cửa hiệu, sáng hôm sau gọi Diệp Trúc Lan xem hai vợ chồng đó vừa khóc vừa chửi bới.

Nụ cười Diệp Trúc Lan khi đó lại hiện lên trong đầu Tần An.

Lý Ngọc đợi một lúc không thấy ai trả lời ngẩng đầu lên phát hiện Tần An đang ngây ra:

- Tần An, cậu về rồi à?

Tần An từ hồi ức tỉnh lại, đặt Nhiếp Nhiếp xuống, lấy cho cô bé một cái kẹo que:

- Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên đâu?

- Hôm nay tan học sớm, bọn họ tới phòng chơi game rồi.

Lý Ngọc nói ra thầm kêu hỏng, Tần An nhờ cô khuyến khích hai người họ học tập:

- Hai thằng khốn kiếp, không đợi mình đã đi rồi.

Tần An chửi luôn:

Lý Ngọc phì cười, đây mới là lần thứ hai cô thực sự tiếp xúc với Tần An, trước kia chỉ có thể đứng xa xa hâm mộ, luôn cảm thấy y quá ưu tú, gia thế quá cao, đứng trước mặt còn căng thẳng hơn đối diện với giáo viên, quên mất Tần An là bạn cùng tuổi, giống Tần Tiểu Thiên, Tôn Pháo thích chơi game như bao đứa con trai khác.

- Anh nói bậy, hư.

Nhiếp Nhiệp xua xua kẹo mút:

- Anh sai rồi, Nhiếp Nhiếp thật ngoan.

Tần An ngoan ngoãn nhận lỗi, Nhiếp Nhiếp xem ra sẽ là đứa hiểu chuyện sớm, Tần Thấm thì đem hết thông minh đi làm nũng và nghịch ngợm:

- Đây là con ai thế?

Lý Ngọc bẹo má cô bé đáng yêu, từng thấy Tần Viên, cũng nghe thấy Tần Thấm gọi Tần Tiểu Thiên là chú béo, tuổi tác không khớp cô bé này:

- Con của cô giáo Liêu đấy.

Tần An đi vào sau quầy, tìm vài món đồ ăn vặt, suy nghĩ xem mình nên có thái độ gì:

- Hai đứa nó gần đây có cãi vã đánh nhau gì không?

- Hai bọn họ, suốt ngày cãi nhau, có điều lúc sau lại vui vẻ.

- Ý mình là... Vì bạn cơ.

Tần An quay lại nhìn Lý Ngọc, chỉ chiếc váy hoa đơn giản, thân thể thiếu nữ đã có thừa đường cong khiến con trai cùng tuổi nhìn không chớp mắt:

Lý Ngọc hơi đỏ mặt, né tránh ánh mắt của Tần An, mím môi không nói.

- Vậy là chưa? Nhưng bạn đã cảm giác được sớm muộn sẽ có đúng không?

Tần An thở dài:

Lý Ngọc gật đầu, cô không giống thiếu nữ bình thường, thẹn thẹn thò thò, nhắc tới chuyện nam nữ là xấu hổ, chỉ là đối diện với Tần An cảm thấy khó nói.

- Mình cũng gặp chuyện tương tự như bạn, cô gái đó cũng không cách nào đưa ra lựa chọn, mình không có tư cách và lập trường xen vào chuyện cá nhân của bạn, chỉ lấy tư cách một người bạn của hai đứa nó, hi vọng bạn đừng dễ dàng đưa ra lựa chọn, tổn thương đến họ.

Tần An quyết định nói thẳng chuyện này một lần, lời lẽ chân thành:

- Có lẽ sau này không vào cùng được đại học rồi sẽ chia tay, tình cảm dần phai nhạt, hoặc tốt nghiệp đại học mỗi người một phương, nhưng hãy để ngày đó đến càng muộn càng tốt.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch