Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 554: An Hứa Đồng. (2)

Chương 554: An Hứa Đồng. (2)


Vương Hồng Kỳ quả nhiên im ngay, mặt có chút âm u.

Sáng ngày hôm sau đội ngũ đón dâu tới trước chính phủ huyện Đào Nguyên chuẩn bị, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đều dậy sớm kéo Tần An đi xem náo nhiệt, không ngờ Laura Lý cũng tới, còn đang chỉ huy đội xe rước dâu sắp xếp hàng ngũ, chỉ là hai mắt đỏ hoe. Hôm qua nói chuyện mới biết, ý An Hứa Đồng là muốn tổ chức hôn lễ tưng bừng một chút, ba mấy tuổi kết hôn không phải dễ, ông tới là để đảm nhiệm vai trò trưởng bối nhà chồng, không để Lâm gia xem thường Vương Hồng Kỳ, kết hôn là phải long trọng, đó là nguyện vọng ăn sâu vào xương tủy người Trung Quốc, An Hứa Đồng cũng thấy nên như thế.

Đi đầu là một chiếc Rolls Royce, theo sau là mấy cái BMW biển tỉnh thành, một hàng Audi, thế này thì quá khoa trương rồi, ở huyện nhỏ như huyện Đào Nguyên, một cái Toyota Crown đã khiến chính phủ huyện ủy chú ý, huống gì hiện giờ.

Cả đội ngũ xe hùng tráng từ tỉnh thành tới vừa tụ tập ở nhà khách tức thì khiến đám đầu não chính phủ huyện hoảng hồn... Vương Hồng Kỳ rốt cuộc có lai lịch thế nào?

Khỏi phải nói đám đông tụ tập ngoài nhà khách huyên náo thế nào, Đào Nhân Tụ dẫn bạn bè về nghỉ quốc khánh cũng ở trong số đó, nhìn đội ngũ đón dâu khí thế khiếp người mà tặc lưỡi cảm thán, đây chinh là đám người tập đoàn Ái Đạt tới huyện Đào Nguyên khảo sát đầu tư hồi tiết Hoa Đào? Làm quan kiếm tiền quả nhiên không cách nào so được với người làm ăn, vả lại có tiền cũng không có gan phô bày thế này.

Đào Nhân Tụ nghe ngóng xung quanh, biết tân nương là Lâm Vi phục vụ viên ở nhà khách huyện, đúng là gà biến thành phượng hoàng rồi, nhớ lại mình từng bóp mông Lâm Vi, không khỏi đắc ý, có tiền thì ghê gớm sao, lão tử còn từng bóp mông vợ mày đấy.

- Làm cái gì mà cười như trộm thế?

Tần An đứng bên một chiếc Audi, nhìn thấy Đào Nhân Tụ cười rất gian cất tiếng hỏi:

Đào Nhân Tụ sáng mắt lên:

- Giỏi, thì là ra mày, lần trước mày chạy nhanh lắm, tao tìm khắp nơi không thấy, không ngờ mày lại dâng tới cửa.

Nói rồi tóm cổ áo Tần An, áp giọng xuống:

- Nhóc con, hôm đó tao không đùa với mày, sẽ để mày tới bằng chân về bằng cáng.

Mấy thằng đồng bọn rất biết phối hợp vây quanh Tần An che chắn ánh mắt người khác định kéo y ra chỗ vắng cho dễ xử lý.

- Mày đánh giá bản thân cao quá rồi.

Tần An bất cần biết Đào Nhân Tụ là ai thình linh đạp mạnh vào đùi hắn, mượn đà xô ngã thằng sau lưng, nhẹ nhàng thoát vây:

Đào Nhân Tụ không đề phòng loạng choạng lùi lại, đầu va vào xe, hét lên:

- Con mẹ nó, dám đánh tao à?

Đồng bọn của hắn nhào bổ tới, Tần An xoay mình luồn lách đám đông bỏ chạy, Đào Nhân Tụ lên cơn không còn biết gì nữa, chỉ huy truy đuổi, đám đông tức thì nhốn nháo liên tục nhảy sang bên tránh đường.

- Chú Chu, bắt lấy thằng nhóc đó cho cháu.

Truy đuổi một lúc tới chỗ thoáng hơn, mắt thấy Tần An sắp thoát, người quen lại ở phía trước, Đào Nhân Tụ thuận mồm hét lên:

Chu Thanh Hoa huyện trưởng huyện Đào Nguyên nhíu mày, đến cha hắn là bí thư huyện ủy Đào Ký cũng không thể chuyện với ông bằng giọng điệu này, chẳng lẽ cho rằng Đào gia là thổ hoàng đế của vùng này rồi.

- Boss, có chuyện gì thế?

Vương Hồng Kỳ đang tiếp chuyện mấy vị lãnh đạo huyện ủy, vội vàng đi tới:

- Huyện trưởng Chu, Đào Nhân Tụ vừa rồi tóm cổ áo cháu nói, muốn cháu tới bằng chân đi bằng cáng, cháu sợ quá bỏ chạy.

Tần An làm bộ sợ sệt:

- Anh Vương, chàng trai này là?

Chu Văn Hoa không mù chữ, boss là gì ông ta cũng hiểu:

- Huyện trưởng Chu quên rồi à? Cậu ấy là người Vũ Lăng của tiết Hoa Đào năm nay.

Vương Hồng Kỳ thấy Tần An không sao thì yên tâm:

- Trông hơi nhỏ, nhưng đúng là người trả lương cho tôi đấy.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch