Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 576: Ghét cậu, thích cậu. (2)

Chương 576: Ghét cậu, thích cậu. (2)
đợi Tần An kịp hồi tỉnh, Tôn Tôn lại cúi người xuống, hé môi ra, ngậm lấy cánh một bị thương của Tần An, mút nhẹ, rất nhẹ, cái lưỡi ươn ướt, trơn trơn đưa ra, ôn nhu liếm hết máu trên đó, mằn mặn. Sau đó quay người đi, gần như không dám tin chuyện mình vừa mới làm, lòng hoảng loạn, mình càng ngày càng lớn gan, càng không khống chế được bản thân nữa.

- Đó là cám ơn quà sinh nhật của cậu, cũng là lời xin lỗi... Bất kể cậu thấy có đáng không, dù sao mình cũng chỉ có thể như thế, không có cách bồi thường nào khác đâu.

Tôn Tôn mặt cúi gằm cố giữa bình tĩnh nói:

- Được rồi, cậu không sao mình về đây.

- Thế vẫn chưa đủ.

Tần An từ ghế đứng dậy, đi tới trước mặt Tôn Tôn, nói nhẹ nhàng:

- Tôn Tôn, mình muốn ôm bạn.

Tôn Tôn ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn Tần An, mặc dù Tần An luôn cợt nhả nói những lời ám muội với cô, nhưng Tôn Tôn chưa bao giờ dám chắc, vì Tần An chưa bao giờ nhìn cô giống nhìn Diệp Trúc Lan, chỉ có lúc này cô cảm giác được thứ giống thế, Tần An thực sự muốn ôm mình.

Vì cái gì mình cho cậu ấy ôm chứ, cậu ấy có Diệp Tử rồi mà, nhưng cô không biết mình làm sao nữa, không chỉ huy được thân thể, cứ từng chút cảm giác Tần An tới gần mình, ôm mình vào lòng, cảm giác tim đập gia tốc khiến đầu óc cô trống rỗng, bị cậu ấy ôm rồi... Tôn Tôn chỉ có đúng một ý nghĩ đó, toàn bộ tạp niệm bị đuổi đi hết.

Thật lâu sau hai thân thể như dung hợp làm một mới tách ra, Tôn Tôn dựa vào vai Tần An, khép mắt lại, yên tĩnh, không khẩu thị tâm phi kháng cự, không có ghen tỵ, không có sự kiêu ngạo chẳng thèm tranh đoạt, chỉ có cảm xúc thuần tịnh nhất.

Cậu ấy thích mình, không giống như thích Diệp Tử, cũng không phải thích mình sau Diệp Tử, đó là kiểu thích khác, là duy nhất, mình cũng thích được cậu ấy ôm trong lòng.

Tần An cũng không dám chắc về tình cảm của mình với Tôn Tôn, lẫn của Tôn Tôn với mình, kể cả lúc nói muốn ba người ở bên nhau cũng thế, giống như y vừa không muốn ngăn cản cô theo đuổi ước mơ, vừa không muốn cô tiến vào giới giải trí, luôn mâu thuẫn do dự, vì sự do dự đó mà y mất Tôn Tôn một lần, biết điều mình làm rất hoang đường, cũng có lỗi với Diệp Trúc Lan, nhưng kệ, đạo đức giả cũng được, tham lam cũng được, chỉ cần biết cô ấy là người quan trọng nhất trong lòng mình, là người thương xót thương tiếc hai đời cũng không đủ.

Suy nghĩ của hai người như truyền cho nhau thông qua tiếng tim đập, không cần nhiều lời cũng có thể hiểu ra rất nhiều chuyện, Tần An ôm Tôn Tôn trong lòng, chuyện diễn ra đột ngột, nhưng lại hết sức tự nhiên.

Bên cạnh chiếc piano đen bóng ánh lên chói mắt là cô gái còn đẹp đẽ hơn tác phẩm nghệ thuật xa xỉ, xinh đẹp mê đắm lòng người, một thiếu niên điển trai kiên nghị đôi mắt hết sức ôn nhu, cô gái ngẩng đầu lên, trán chạm trán chàng trai, tóc hai người kẹp ở giữa, làm cả hai tiếp xúc không hoàn toàn thoải mái.

Chàng trai ôm chặt vòng eo cô gái, mũi cọ mũi:

- Tôn Tôn, bạn có thích mình không?

- Ghét cậu.

- Bạn thực sự ghét mình à?

Tần An lại hỏi:

- Ghét cậu... rất ghét cậu.

Giọng Tôn Tôn nhũn ra:

- Tôn Tôn, bạn thực sự ghét mình à?

- Đã nói là ghét rồi mà còn hỏi, đáng ghét.

Hơi thở Tôn Tôn mang theo luồng hơi nóng phả vào má Tần An, ngực phập phồng, giận dỗi cắn nhẹ môi y:

- Tôn Tôn...

- Ghét cậu...

Không đợi Tần An nói hết, Tôn Tôn trả lời, trong lòng thầm nói thêm một câu "nhưng càng thích cậu hơn."







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch