Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 582: Ai cũng một thời trẻ trâu. (2)

Chương 582: Ai cũng một thời trẻ trâu. (2)
cái đèn bị bắn vỡ, Tần An cũng im luôn.

Trần Thiên Thiên liếc mắt nhìn mông Tần An bất thiện, thực sự muốn bắn cho y một cái, sau đó xem y ôm mông nhảy nhót như khỉ, nhất định hết sức sảng khoái. Cuối cùng nhịn được, lại nâng ná lên.

Choang!

Cái đèn thứ hai không còn.

Viu.

- A, trượt rồi, chưa quen tay lắm.

Trần Thiên Thiên dậm chân, đạn bắn ra không trúng đích, chỉ có tiếng xé gió:

- Cô định bắn hết đấy à?

Tần An luôn cho rằng mình và Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên là thứ chẳng phải thứ tốt đẹp gì, té ra Trần Thiên Thiên càng tệ:

Trần Thiên Thiên không thèm đáp lời, nhắm về phía cái đèn bắn hụt.

Choang! Choang! Choang!

Lần lượt từng chiếc đèn bất kể xa gần đều bị bắn rụng, sân bóng thành một mảng đen xì.

- Thứ đó bật suốt cả đêm, chiếu thẳng vào KTX, làm tôi không ngủ được.

Trần Thiên Thiên hài lòng hạ ná xuống:

- Lý do hay đấy, có cơ hội để tôi giới thiệu hai người anh em Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên của tôi cho, ở phương diện này chúng cũng có kinh nghiệm phong phú, có cùng tiếng với cô đấy.

Tần An rất tán thường lý do này, nếu là y, cũng sẽ làm vậy:

- Không thèm... Xuỵt.

Trần Thiên Thiên vừa nói xong thì thấy có ánh đèn pin chiếu về phía họ:

- Ai... Ai đó, đứng lại cho tôi.

Người kia chạy nhanh tới phía bọn họ:

Tần An biết mà, bắn hết sạch đèn ở sân thế này, làm gì có chuyện không ai phát hiện, giục:

- Chạy thôi.

Trần Thiên Thiên đủng đỉnh bật đèn nhìn đêm trên ná lên, chiếu thẳng vào mắt người kia.

- Bỏ đèn xuống, còn dám làm bừa à? Các em là học sinh lớp nào... Á...

Một tiếng kêu thê thảm vang lên, người kia ngã xuống, ôm chân lăn lộn:

- Hai đứa khốn kiếp, đừng lại đó... Phản rồi, phản rồi, học sinh dám đánh giáo viên.

- Ông mà là giáo viên à?

Trần Thiên Thiên cứ chĩa đèn vào mặt khiến người kia không nhìn rõ mình, đi tới đá vài cái, gọi:

- Chay, còn ngẩn ra đó làm gì?

Cô gái này quá to gan rồi, làm sao mình quen toàn thành phần không bình thường thế này, nghe người kia la hét rất khỏe, chắc là không sao, nhưng thế nào cũng kéo thêm người tới, Tần An co cẳng chạy một mạch.

Chạy ra ngoài cổng trường, Trần Thiên Thiên vừa thở vừa cười:

- Tên đó nghe giọng là tôi biết ai rồi, bảo vệ của trường, tối nào cũng lấy lý do tuần tra, cầm đèn pin soi vào phòng ngủ KTX nữ, làm bọn tôi trời nóng cũng phải kéo kín rèm, cái đồ biến thái.

- Giáo huấn một chút là đủ rồi, đừng tùy tiện làm người ta bị thương.

Tần An chỉ còn biết lắc đầu, lấy lại cái ná, thứ này rơi vào tay cô ta thế nào cũng thành họa:

- Đang vui, đi chơi game đây, cậu đi không?

- Không đi, tôi còn về làm bài.

Tần An xem thời gian, không sớm nữa, hôm nay chơi thế là nhiều rồi.

Trần Thiên Thiên không nói thêm lời nào, nhún vai bước đi kiếm quán game, trường trọng điểm như Tam Trung, xung quanh trường học một trăm mét không được phép mở quán game, thậm chí là sàn nhảy hay Karaoke.

Cô gái này không khác gì nam sinh cả, thậm chí còn to gan hơn... Nhớ lại việc làm của Trần Thiên Thiên hôm nay, đó mới là tuổi thanh xuân thực sự, Tần An cảm khái không thôi.

Ai mà chẳng có một thời thanh xuân? Hoặc là làm trẻ ngoan nghe lời, hoặc là nổi loạn nghịch ngợm, từng trải qua lúc nhiệt huyết kích động, hoặc hoang mang yếu đuối. Nhiều năm sau hồi ức nhiều nhất cũng là độ tuổi này, nuối tiếc nhiều nhất cũng là thời này...

Có lẽ bây giờ Trần Thiên Thiên khiến những người cùng tuổi hâm mộ vì sảng khoái tự do, có lẽ sau này cô sẽ bị cuộc sống bức ép làm tiếc nuối những ngày tháng phóng túng... Nhưng Tần An không can thiệp, đó là thanh xuân quý giá của mỗi người, đeo ba lô, dẫm lên chiếc bóng của chính mình, Tần An hát nho nhỏ nhún nhảy về nhà như thiếu niên bình thường.





CENTER] [B]

trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch