Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 588: Thiếu một người ở bên. (2)

Chương 588: Thiếu một người ở bên. (2)
Ừm, đây là kinh nghiệm trên giấy...

- Phì....

Lý Thục Nguyệt ở bên nhìn Tần An ánh mắt chân thành nói lời đầy ý vị chúc phúc, vốn có chút cảm nhiễm, đến phần " kinh nghiệm trên giấy" thì phì cười:

- Chị, em khó lắm mới ấp ủ được không khí bị chị làm hỏng hết rồi đấy.

Tần An bất mãn, ngả lưng ra sau tỏ vẻ không nói nữa:

- Chị coi thường kinh nghiệm trên giấy của em thì chị nói đi.

- Được, chị sai rồi.

Lý Thục Nguyệt thân mật vuốt má Tần An:

- Chị biết sau này em sẽ là người chồng tốt, đi cùng Diệp Tử vun tưới cái cây của hai đứa đi.

Liêu Phác và Vương Hồng Kỳ cùng bật cười, Vương Hồng Kỳ quen thấy dáng vẻ chững chạc của Tần An, có lẽ chỉ khi nào ở trước mặt trưởng bối mới thể hiện một mặt thiếu niên của mình.

- Chị Liêu Phác, chị thay đổi rồi.

Tần An chắp hai tay lại chống cằm nhìn thiếu nữ vừa mới thành người vợ:

- Chị thay đổi gì?

Liêu Phác nhìn bản thân, cô không thấy gì khác ngoại trừ bộ quần áo mới mua, cô không muốn ăn mặc quá quê mùa để chồng mình chê cười:

- Không phải chị vui vẻ hơn trước kia à? Hạnh phúc tân hôn như biến thành hào quang tỏa ra trên người ấy, dù chị ngồi yên tĩnh, từ ánh mắt khóe môi cũng bất giác cong lên, lộ ra vẻ ôn nhu vui sướng...

Tần An chỉ Liêu Phác đang thẹn thùng:

- Đấy, chính là bộ dạng này, trước khi kết hôn với chú Liêu, chị có thế không? Đó là hạnh phúc khi có một người ở bên cạnh chia sẻ cuộc sống.

- Chỉ thích khua môi múa mép.

Lý Thục Nguyệt đánh tay Tần An một cái:

- Biết em giỏi rồi, mà không thay đổi cách xưng hô đi, một bên gọi chú Vương, một bên gọi chị Liêu Phác, nghe không kỳ à?

- Chị, đâu phải lỗi của em, em mà gọi chị Liêu Phác bằng dì còn kỳ hơn.

Tần An háy mắt với Liêu Phác:

- Đúng không dì Liêu.

Vợ chồng mới cưới bị người ta trêu chọc là bình thường, Vương Hồng Kỳ đỏ mặt, ai bảo hắn hơn Liêu Phác tới tận mười ba tuổi?

Trò chuyện thêm một lúc, đôi vợ chồng mới cưới tạm biệt đi về, vừa mới chuyển lên thành phố hôm nay, còn nhiều thứ phải thu xếp. Lý Thục Nguyệt về phòng ngủ thay quần áo rồi ra lau dọn phòng khách, muộn rồi, hẳn là không có khách nữa.

Lý Thục Nguyệt cuốn tóc thành búi cao trên đầu, dùng trâm cố định, khoe ra hoàn toàn chiếc cổ thanh tao trắng trẻo, vài lọn tóc rũ xuống bên gò má, mặc áo ngủ nhẹ, thân thiết lại dịu dàng.

Tần An nhìn chị dâu chuyên tâm lau chùi dọn dẹp, bất giác nhớ tới những lời khi nãy nói với Liêu Phác, nhìn lại chị dâu, thứ tình cảm đôi khi chị vô tình để lộ ra không phải nụ cười hạnh phúc mà là cô đơn, không ít lần đi về thấy chị một mình đứng lặng lẽ bên cửa sổ. Mình chỉ biết khoe khoang kiến thức, trêu chọc Liêu Phác, mà vô tâm quên đi bên cạnh chị dâu thiếu một người như thế.

- Nghĩ gì mà ngây ra thế? Không đi làm bài đi à?

Lý Thục Nguyệt quét dọn xong, ngồi xuống ghế sô pha, nhìn Tần An bế Tần Thấm mắt đã lim dim, vừa rồi Tần Thấm nghe người lớn nói chuyện không hiểu gì, cứ nghe cứ nghe rồi ngủ mất:

- Thôi chị ạ, cũng không vội, em đợi Tần Thám ngủ đã.

Tần An vuốt tóc Tần Thấm, kết quả thi Olympic đã có, y muốn lười một hôm, thời gian qua liên tục thức khuya, thấy bản thân không có được thể trạng tốt lắm.

- Vậy xem TV với chị, lâu rồi không xem TV.

Tần An gật đầu, biết mình nói động tâm sự của chị dâu, chị dâu cũng muốn có người ở bên cạnh, cho dù là Tần An, cũng tốt hơn một mình ngồi ở phòng khách trống trải xem đủ sự náo nhiệt tưng bừng trên thế giới.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch