Đường Mị hít sâu một hơi nhìn cả lớp, giọng cao lên:
- Theo như mình biết, đối thủ lớn nhất của lớp mình là lớp 158, hay nói cụ thể hơn là cán bộ tuyên truyền Tôn Tôn, tin rằng khi quân huấn các bạn ở gần đều nghe cô ấy hát.
- Có sự lãnh đạo anh minh của lớp trưởng, tất cả kẻ địch cản đường là hổ giấy.
Triệu Tương là cô gái tính cách sôi nổi đôi phần nghịch ngợm, mặt tròn tròn đáng yêu, chính là người nắm quỹ lớp, tất nhiên phải lấy lòng thần tài rồi:
Đường Mị mỉm cười:
- Chủ tịch đã nói, về chiến lược coi thường kẻ địch, về chiến thuật phải tôn trọng kẻ địch. Tôn Tôn không chỉ hát hay mà còn vô cùng xinh đẹp, nếu ôm ghita hát, khí chất minh tinh đó vô cùng cuốn hút. Vậy nên chúng ta tuyệt đối không thể xem thường, giải tán, mai sẽ bàn tiếp.
- Vâng.
Đám cán bộ lớp đồng thanh, ai nấy đều vô cùng phấn khích:
Tần An nhìn Đường Mị ôm cuốn sách dày cùng đám cán bộ lớp đi chung với nhau, ở lại đợi Ngải Mộ thu xếp sách vở, đến khi còn hai người mới hỏi:
- Rốt cuộc bạn bỏ bùa gì cho lớp trưởng của chúng ta thế?
- Không có gì, mình chỉ tình cờ than thở với Triệu Duyên đúng lúc Đường Mị đi qua là lớp 158 có Tôn Tôn thế thì thắng chắc lớp mình rồi, huống hồ trong lớp lại còn có nội gián. Thế là chúng ta có ngay một lớp trưởng hết sức nhiệt tình quyết tâm.
Ngải Mộ háy mắt Tần An, uốn tay làm động tác múa điệu đà rồi lướt đi như con bướm xinh đẹp:
- Kể ra lớp trưởng cũng rất đáng yêu đúng không?
Tần An vỗ trán, Ngải Mộ thật gian xảo, Đường Mị dù thừa biết đó là cái bẫy cũng chẳng thể làm gì, thảo nào thái độ hai cô gái kỳ lạ như vậy... Cơ mà thế cũng hay, hội diễn văn nghệ lần này, thực sự đáng cho người ta mong đợi đây.
.....
Không khí lạnh từ Siberia ào ào cuốn về phía nam, bị dãy Tần Lĩnh chặn lại, vẫn cứ khiến nhiệt độ toàn bộ phương nam hạ xuống, mùa đông năm 1996 tới hơi sớm, khi Tần An thức giấc phát hiện ra mình không muốn rời giường nữa, lập tức ngước mắt nhìn sương trắng như tuyết ngoài cửa sổ.
Mùa đông tới rồi.
Tần An hít hà xoay tay, vừa sáng đã nhóm lò than, Tần Thấm ở bên cầm cái bánh sưởi màu vàng rất đẹp nhìn chú đập đập gõ gõ, tò mò hỏi:
- Chú đang làm gì thế?
- Chú đang đốt bếp lò, đặt than vào trong, châm lửa, thế là có thể sưởi ấm rồi.
Lò sưởi Tần An tự làm là cái khung gỗ, ngoài bọc vỏ sắt, giữ lót a mi ăng, sau đó cho chậu than sắt, đặt than đã đốt nóng vào, phủ lên lớp tro, khống chế không cho cháy, có thể sưởi cả ngày.
- Em thật là, toàn làm mấy thứ nghịch ngợm.
Lý Thục Nguyệt lắc đầu, cái thứ này trẻ con nông thôn ai cũng biết, cô mua bánh sưởi cho cả hai chú cháu, nhưng Tần An không dùng, nhất định muốn tự làm:
- Hì hì, hôm nay em mang tới trường thí nghiệm, đợi khi nào chúng ta đi công viên chơi, mang theo nó là có thể ăn đồ nướng, lại có thể sưởi ấm, cho đám lạnh tới sụt sịt mũi, xoa chân liên hồi hâm mộ chết thôi.
Tần An cực kỳ đắc ý:
- Oa, sắp được đi chơi công viên rồi.
Tần Thấm ôm lấy cổ Tần An hôn chụt một cái:
- Tần Thấm, vào mặc quần áo đi học.
Lý Thục Nguyệt gọi:
Lát sau Tần Thấm đội một cái mũ tròn tròn che kín tai, dùng len đỏ và trắng đan thành, hai bên có hai cục len, làm đầu trông rất to, rất đáng yêu. Tần Thấm ghé mặt tới cho Tần An ngửi:
- Chú, chú ngửi xem Tần Thấm có thơm không?
- Thơm quá.
Tần An hít sâu một hơi vô cùng khoa trương:
Tần cười khanh khách, đeo găng tay đỏ vào, ôm cổ Tần An, cong môi lên làm nũng:
- Chú, hôm nay đưa Tần Thấm đi học được không?
- Được, đợi mẹ rồi cùng lên xe.
Tần An một tay bế cháu, một tay sách cái lò của mình:
Lý Thục Nguyệt từ phòng đi ra, tóc cô buông xuống, đội chiếc mũ rộng vành, cô choàng chiếc khăn, khăn dài buông tới tận hông, lay động theo vòng eo mùa đông vẫn yểu điệu như cành liêu, chiếc quần nhung bó làm bờ mông tròn trịa khiến người ta nhìn nóng người không ít.