Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 600: Hợp tác kinh doanh. (2)

Chương 600: Hợp tác kinh doanh. (2)


Rõ ràng là thấp hơn mình nửa cái đầu, nhìn bộ dạng Trương Khả Di như cúi đầu nhìn mình, Tần An thấy buồn cười, ánh mắt liếc qua ngực Trương Khả Di, không biết dùng loại áo nâng ngực không, không có tí cảm giác chảy xệ nào, tròn căng, Ngải Mộ rất giống mẹ, xem ra không gian phát triển còn rất lớn:

- Ăn cơm? Nơi này tùy tiện gọi một món cũng bằng cháu ăn ở nhà ăn trường cả tuần rồi, nói đi, rốt cuộc tới đây làm cái gì, tôi không có thời gian thừa lời, có phải theo Ngải Mộ tới đây không?

Trương Khả Di ngay từ đầu đã có ấn tượng rất xấu về Tần An, cái nhìn trở nên thành kiến cực đoan:

- Phúc Thái Lâu mặc dù ở thành phố Lâu Tinh cũng là nhà hàng có đẳng cấp, nhưng không chia khách thành năm bảy loại, quy định ai được tới ai không... Cháu tới làm gì, dì không quản được.

Tần An không thèm để ý tới bà ta, quay đầu đi.

- Đứng lại … này, đứng lại đó, đồ hỗn láo, người lớn đang nói chuyện mà bỏ đi thế à?

Trương Khả Di hết sức tức giận, bà thực sự rất sợ Tần An quấn lấy Ngải Mộ, nhìn cái áo y mặc càng không chấp nhận được:

Tần An coi như không nghe thấy, nếu còn ở lại, nói không chừng sẽ có lời khó nghe, y nể mặt Trương Khả Di là mẹ Ngải Mộ, nhưng cái gì cũng có hạn. Vừa mới xuống lầu thì nhìn thấy một trung niên béo tốt, đầu hói đứng trước mặt Lý Thục Nguyệt nói chuyện, dáng vẻ người làm ăn điển hình.

- Sao em đi lâu thế, đây là ông chủ Trương, em học cùng lớp con trai ông ấy đúng không?

Lý Thục Nguyệt đưa tay giới thiệu:

- Cháu chào chú Trương, cháu tên Tần An, cháu và Trương Dược là bạn cùng lớp.

Tần An lễ phép chào:

- Chào cháu, à, cháu là...

Trương Phúc Thái bắt tay Tần An, thầm nghĩ thằng bé này thật phóng khoáng, không biết quan hệ với Trương Dược ra sao:

- Tần An là em chồng tôi.

Lý Thục Nguyệt nhoẻn miệng cười duyên:

- Chuyện tôi nói với ông chủ Trương cần nó gật đầu mới được, thức ăn nơi này không hợp khẩu vị nó là không được đâu.

- Ha ha ha, thế thì tôi phải bảo nhà bếp lấy hết bản lĩnh ra mới được, đảm bảo làm cháu hài lòng...

Tổng hợp danh tiếng, độ ưa chuộng thì Phúc Thái Lâu chắc chắn là ba nhà hàng tốt nhất thành phố Lâu Tinh, nhưng nếu nói tới lợi nhuận thì chỉ đứng hàng thứ bảy thứ tám. Trương Phúc Thái làm ăn theo đuổi danh tiếng, giờ danh tiếng đã có, tới lúc phải mở rộng quy mô rồi.

Thế nhưng muốn mở chi nhánh cũng không phải là dễ dàng, địa điểm đã khó, thuê hay mua, hoặc xây dựng nhà hàng mới, mặt nào cũng có ưu nhược điểm riêng, nơi tốt nhất là dải hoàng kim bên chính phủ thành phố, nhưng ông ta không có được thực lực đó, đi vay thì quá mạo hiểm.

Do dự một hồi liền có người khác nhảy vào mùa mất, nghe nói ở đó kinh doanh bao gồm cả nhà hàng, Trương Phúc Thái đành từ bỏ ý định, thành phố Lâu Tinh đâu tiếp nạp nổi quá nhiều địa điểm kinh doanh cao cấp, nếu bây giờ mở nhà hàng, cạnh tranh sẽ vô cùng khốc liệt.

Đang lúc thất vọng thì nghe nói hội sở Lạc Thần có ý cho bao thầu toàn bộ mảng nhà hàng, ông ta tích cực liên hệ hợp tác, chỉ là không ngờ chủ nơi đó lại là nữ nhân trẻ xinh đẹp như vậy.

Hôm nay Trương Phúc Thái mời Lý Thục Nguyệt tới ăn cơm, tất nhiên muốn chiêu đãi thật tốt, Lý Thục Nguyệt không muốn ngồi phòng bao cũng hợp ý ông ta, muốn cô thấy nhà hàng mình làm ăn tốt thế nào.

- Sao đi lâu thế?

Lý Thục Nguyệt đợi Trương Phúc Thái đi rồi hỏi lại:

- Đi rửa tay gặp phải một bác gái, bị người ta dùng ánh mắt cười nhạo một phen, đại khái là vì em ăn mặc quá nhà quê, khiến người ta nghi ngờ là xâm nhập phi pháp với ý đồ bất thường, hoặc là dụ dỗ con gái nhà người ta.

Tần An trả lời nửa thật nửa đùa:

- À phải, vừa rồi em thấy chị như có chút áp lực, có phải xã giao nhiều thấy phiền không? Sau này nếu mệt thì bảo em, em giúp chị.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch