Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 611: Hai thằng khốn kiếp. (2) (1)

Chương 611: Hai thằng khốn kiếp. (2) (1)



Có người gõ cửa, Tần An ra mở, là Đường Mị.

- Nhà có khách à?

Đường Mị đứng ở ngoài cửa hỏi, vừa mới gội đầu xong, tóc còn chưa sấy khô, rối tung lên, mặc một cái váy dài thùng thình, may là buổi sáng, nếu lúc nhá nhem tối thì đã dọa chết người ta rồi:

- Ừ, buổi trưa ăn cơm cùng không? Tôi nấu thêm tí cơm là được.

Tần An thuận miệng hỏi:

- Không có thành ý, không ăn, cho mượn cái bật lửa đi.

Đường Mị không định vào:

Tần An vào nhà mở tủ lấy bật lửa, Tần Thấm nghe thấy tiếng hai người nói chuyện chạy vào ra:

- Chị Đường Mị, tới đọc truyện cho Tần Thấm đi.

- Ừ, nhà Tần Thấm có khách, qua nhà chị chơi nhé.

Đường Mị ngồi xuống bế Tần Thấm, thân hình nhỏ nhắn của cô, bế đứa bé năm tuổi cũng phải cố sức:

- Vào chơi đi, khách gì đâu, là bạn sơ trung của tôi tới chơi thôi.

Tần An lấy bật lửa ra, gọi:

Lý Ngọc nãy giờ nhìn Đường Mị chằm chằm không nói lên lời, cô chưa bao giờ biết trang điểm gì hết, ăn mặc qua loa tùy tiện, đều là quần áo cũ người khác để lại, nhưng so với Đường Mị vẫn còn chỉnh chu hơn cả trăm lần.

- Lý Ngọc, thằng béo kia là Tần Tiểu Thiên, con bác hai tôi, thằng tóc dựng lên như bàn chông là Tôn Pháo, bọn tôi chơi với nhau từ nhỏ.

Tần An giới thiệu từng người:

Đường Mị đặt Tần Thấm xuống nhìn Lý Ngọc lại nhìn Tần An, ánh mắt đầy vẻ hận sắt tốt không rèn được lên thép.

Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo vẫn cắm mặt vào cuốn truyện, ngẩng đầu lên chào tượng trưng, ngoại hình của Đường Mị cũng chẳng làm chúng kinh ngạc.

- Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo à?

So với Lý Ngọc, Đường Mị hiển nhiên hứng thú với hai người này hơn, còn là cực kỳ hứng thú:

Nhìn Đường Mị đi qua đi lại nghiêng đầu nhìn hai thằng kia, khóe miệng nhếch lên, hai thằng thì không hề chú ý, càng lúc càng giống phân cảnh trong phim kinh dị, Tần An rờn rợn:

- Sao thế, quen à?

- Không quen, cậu không thấy bộ dạng chúng rất giống hai đứa khốn kiếp sao?

Đường Mị cười, cười lại giống đang nghiến răng:

- Ê này, mặc dù bọn chúng thiếu lịch sự, nhưng nói thế là quá lời rồi đấy.

Tần An nhíu mày, hai thằng đó đúng là thứ khốn kiếp thì cũng chỉ Tần An mới được nói, y không cho người khác nói bạn mình như thế:

- Đừng lo, cậu cũng là thứ khốn kiếp thôi.

Đường Mị dùng khóe mắt liếc Lý Ngọc, rồi lại quan sát hai thằng kia:

- Hôm nay tôi không muốn đấu khẩu với bạn, chúng nó làm gì mà bạn ngứa mắt?

- Tôi ngứa mắt bao giờ? Họ là bạn của cậu, tôi mà không nể mặt, cậu còn chẳng đuổi tôi đi à? Không cần quản tôi, tôi đi đọc truyện Tần Thấm.

Đường Mị trước giờ điên điên khùng khùng như thế, Tần An bất lực, quay sang bảo Lý Ngọc:

- Đi, kệ cô ấy, bọn mình đi mua thức ăn, mình không biết bạn thích gì, nói cho mình nghe xem, lần sau chiêu đãi các bạn, mình còn chuẩn bị trước.

Lý Ngọc cảm giác Đường Mị hết sức kỳ quái, nghĩ mãi trong đầu không cách nào kiếm từ hình dung phù hợp, trên đường đi vẫn nghĩ mãi:

- Đường Mị là bạn cậu à?

- Ừ, là bạn cùng lớp.

- Cô ấy mà cũng học Nhất Trung sao?.

Lý Ngọc bất ngờ, cô gái đó trông giống đầu óc có vấn đề, đứng ở cửa nhìn đã thấy ngốc rồi, đại khái là loại mọt sách trong truyền thuyết:

- Đường Mị thi cao trung điểm ngang với mình.

Tần An cười chỉ vào đầu:

- Nhưng chỗ này thì hơn mình rất nhiều đấy, đừng coi thường cô ấy.

Lý Ngọc mở to mắt không tin, bằng điểm với Tần An chẳng phải là điểm tuyệt đối sao? Đã thế Tần An lại còn tự nhận là thua kém rất nhiều nữa, trong mắt cô, Tần An đã cực kỳ thông minh rồi, ngay cả cô dù thi đỗ vào lớp thí điểm Nhị Trung, còn được học bổng, vẫn cảm giác không thể với tới Tần An, vậy mà cô gái đó còn giỏi hơn nữa? Vậy thì phải tới cỡ nào?... Lý Ngọc lắc đầu, đúng là nhìn người không thể nhìn tướng mạo.

Ra chợ mua rau thức ăn, lại tới siêu thị mua thêm ít đồ ăn vặt, nước ngọt, lòng vòng mất gần một tiếng, khi Tần An và Lý Ngọc về tới gần nhà nghe thấy tiếng nói chuyện náo nhiệt, ngạc nhiên nhìn nhau, mở cửa ra thấy Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo nhìn Đường Mị với ánh mắt sùng bài.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch