Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 614: Không có ý tốt. (2)

Chương 614: Không có ý tốt. (2)


Đường Mị xoắn tai mạnh hơn:

- Đừng có không phục, nhà tôi rất giàu lại có quyền, nhận tôi làm chị nuôi không lỗ đâu, mấy điều kiện này các cậu không thiệt gì, đương nhiên, phải giữ bí mật, không được nói cho Tần An.

- Buông tay, buông tay, để bọn tôi thương lượng đã.

Đúng là không có hại gì cả, nhưng chuyện tốt thế này khiến người ta hoài nghi.

Đường Mị buông tay ra rồi, hai thằng chạy vào phòng Tần An, đóng cửa lại thì thầm:

- Mày uống được rượu không?

- Một chút.

- Thế uống được qua đêm không?

- Ai uống nổi, còn mày?

- Tao cũng chịu.

- Thế lên mạng là gì?

- Thứ đó phải dùng máy vi tính, ở Đại Lục không có chỗ nào lên mạng, trên đó chả có gì hay, toàn bọn con gái lên nói chuyện vớ vẩn.

- Vậy đồng ý nhé?

Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo thương lượng xong, cuối cùng quyết định đồng ý trước xem thế nào, ra ngoài mặt nhăn nhó một hồi mới gọi được câu "Chị Đường", thế là thành tiểu đệ của Đường Mị.

Khi Tần An và Lý Ngọc trở về thấy Đường Mị và hai thằng kia như quen thân từ đời nào, trò chuyện hết sức sôi nổi.

- Justice League à?

Tần An lật xem bìa sách tên tiếng Anh:

- Tần An, vừa rồi Đường Mị và bọn em thi xếp cốc, anh muốn thử không? Biết chơi không? Em chỉ cho.

Tần Tiểu Thiên hiển nhiên tính bắt nạt Tần An

- Thi xếp cốc với Đường Mị? Bọn mày bị lừa đá rồi, có thấy nhục không, có thấy tay chân mình không khác gì móng lợn không?

Tần An bợp đầu Tần Tiểu Thiên:

- Giờ lại còn định kéo tao chết chùm với bọn mày à, Đường Mị là người giữ kỷ lục thế giới ở môn này đấy.

- Kỷ lục thế giới?

Nghe cứ như chuyện ở trên sao Hỏa vậy, điều này Đường Mị chưa nói, Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo nhìn cô càng thêm ngưỡng mộ.

- Cậu xem hồ sơ của tôi rồi à?

Đường Mị nhíu mày:

- Ừ, thầy Cung nói.

Lý Ngọc bận rộn xếp đồ ở trong bếp, cô mua rất nhiều thức ăn, nghe ngoài phòng khách trò chuyện rôm rả, có chút tủi thân, con người không thể so sánh với nhau được, từ bé cô đã hiểu con người sinh ra đã phân chia tầng cấp. Ví dụ như Đường Mị, cùng là con gái, song những thứ tiếp xúc khiến cô nhanh chóng thân thiết với đám Tần An, bọn họ có chung đề tài, chẳng mấy chốc có thể trở nên thân thiết. Còn cô thì nghe chẳng hiểu họ nói gì, cô chưa bao giờ xem truyện tranh, nhà cũng không có TV, ngoại trừ học ra chỉ biết đi lấy bèo nấu cám nuôi lợn thôi.

Bây giờ mặc dù được Tần An giúp được bán hàng trong trường, chỉ đủ lo sinh hoạt gia đình, huống hồ trước kia nhà cô còn nợ người ta rất nhiều tiền, vẫn còn chưa trả hết.

Tiền, trong khi đứa trẻ cùng tuôi khác làm nũng xin tiền cha mẹ để mua quần áo, mua đồ chơi, còn cô thì bị đánh vì không kiếm được tiền.

Một lát sau Đường Mị đi thay quần áo chuẩn bị ăn cơm, Tôn Pháo khóa nghiến cửa lại, kéo Tần An xuống ghế sô pha:

- Đường Mị có vấn đề, cô ta không có ý tốt với mày.

- Ê đã bảo giữ bí mật cơ mà?

Tần Tiểu Thiên kéo Tôn Pháo lại:

- Bọn mày nói cái gì thế?

- Bọn mình không nói ra, làm sao cô ta biết? Mày định đi nói à? Thằng ngốc.

Dù phục Đường Mị tới mầy, Tôn Pháo tất nhiên vẫn đặt người anh em của mình lên trên:

- Đường Mị bắt bọn tao nhận làm chị nuôi, bảo bọn tao không được rủ mày đi đánh nhau, chơi linh tinh.

- Thế mà bảo không có ý tốt à? Dù không phải ý tốt, tối đa chỉ là chõ mũi vào việc người khác.

Tần Tiểu Thiên thấy Tôn Pháo nói đúng ý Đường Mị, chỉ là cách nói chuyện khi đó của Đường Mị mang ý vị khác hẳn, không sao thể hiện lại được:

Tần An day huyệt thái dương, nhắm mắt suy nghĩ một lúc, cô gái này thích kiểm soát người khác, liên hệ với quái luận con khỉ và vòng kim cô là biết rồi, đi vào bếp giúp Lý Ngọc làm cơm:

- Nhận thì cũng nhận rồi, chẳng có hại gì.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch