Tất nhiên cái gì cũng có hai mặt, đây cũng là cơ hội hiếm có cho nam sinh được ở gần các cô gái, có thể công khai ngắm nhìn cô gái mình thầm thương trộm nhớ.
- Tránh đường, tránh đường nào, nước sôi đấy.
- Xin lỗi nhé, không thấy bạn.
Một buổi tối như thế, không ai muốn bỏ lỡ, nên trường học còn chật chội hơn cả ban ngày, nơi nào cũng thấy người Tấn Thấm phấn khích lắm, song bị Tần An bế trong tay, học sinh chạy qua chạy lại nhiều, mang theo các loại đạo cụ, cây cối tạo ra nhiều góc khuất, va chạm vào nhau như cơm bữa.
Nơi đông đúc nhất là sân thể dục, đèn bật sáng rực, khán đài lố nhố người xem, toàn là nam sinh, vì hết sức trung hợp là toàn bộ lớp chuẩn bị tiết mục vũ đạo đều tập trung ở đây, tiếng nhạc sôi động, không có lấy một nam sinh nào, toàn bộ là nữ sinh hoặc tươi tắn hoạt bát, hoặc thanh lệ tú mỹ, hoặc là nữ sinh với đường cong chớm nở làm kích thích tố tăng vọt, máu chảy gia tốc.
- Làm lại động tác này nhé, mọi người cùng làm nào, một hai ba bốn, đá chân, năm sáu, xoay đầu...
Ở góc phòng một cô giáo trung niên mặc áo măng tô hướng dẫn mười mấy cô gái khiêu vũ, ai nấy mồ hôi đầm đìa, gương mặt chuyên chú:
- Sao không thấy lớp 156 của bạn luyện tập nhỉ? Thời gian không còn nhiều nữa đâu, bây giờ mà không chuẩn bị thì không kịp nữa.
Diệp Trúc Lan chú ý nãy giờ chẳng thấy lớp 156 ở đâu:
- Lớp bạn biểu diễn gì thế?
- Hình như là đồng ca, tất nhiên là không cần tới sân thể dục, tùy tiện chui vào góc nào đó là được.
Đường Mị gạt Tần An ra ngoài, y cũng vui vẻ hưởng thanh nhàn, nhất là lúc này tha hồ đi ngắm nữ sinh các lớp:
- Hình như là sao? Cậu là cán bộ lớp cơ mà, thái độ này là không đúng.
Cái tính nghiêm túc trách nhiệm của Tôn tôn lại nổi lên, lên tiếng răn dạy Tần An:
- Mình bị coi là nội giấn, Đường Mị không phân công cho mình phụ trách việc gì hết, mình không được tham gia, trong lớp cũng chẳng ai nói với mình.
Tần An làm bộ mặt đáng thương nói với Diệp Trúc Lan:
- Diệp Tử, Tôn Tôn hại mình thật khổ, giờ bị cả lớp cô lập rồi.
Diệp Trúc Lan thấy Tần An nhìn mình, thè lưỡi ra một chút, hồng hồng ướt ướt, rồi thụt ngay lại.
Tôn Tôn không chú ý hai người ta lén lút liếc mắt đưa tình với nhau, nghe nói tới Đường Mị là nhíu mày lại.
- Tôn Tôn, cẩn thận nhé, mình cảm giác Đường Mị rất lợi hại đấy.
Diệp Trúc Lan ôm vai Tôn Tôn nói:
- Mình thấy cô ta rất đáng ghét.
Tôn Tôn nhớ tới lời Đường Mị nói với mình, chỉ thiếu điều tuyên bố thẳng mình còn chưa đủ tư cách để cô ta coi trọng, kiêu ngạo như cô sao chịu được:
- Diệp Tử, sao bạn thấy Đường Mị lợi hại?
Có thể nhìn ra Tôn Tôn trực tiếp thù địch với Đường Mị, Tần An tò mò nhất cái nhìn của Diệp Trúc Lan:
- Đường Mị dám cầm cành cây đuổi đánh nam sinh, tuy hồi sơ trung mình và bạn thường đánh nhau, nhưng chỉ là đùa thôi, mình không đánh nam sinh khác, vậy mà Đường Mị dám đuổi đánh nam sinh không quen. Bạn ấy lợi hai nhất là có những lúc bạn ấy nhìn thẳng vào mắt bạn, bạn không dám nhìn lại.
Diệp Trúc Lan ngẫm nghĩ:
- Mình cũng thấy Đường Mị thật đáng thương, chẳng có bạn bè gì cả, tuy bạn ấy tỏ ra không cần ai cả, thực ra chỉ vì kiêu ngạo thôi, chứ bạn ấy cô đơn lắm, nếu không đã chẳng thân thiết với Tần Thấm như thế.
Tần An gật đầu, đó cũng là cảm giác của y, Tần Thấm còn nhỏ chưa biết đánh giá người khác, Đường Mị mới có thể thoải mái thân thiết.
- Bạn còn định kết bạn với cô ta à?
Tôn Tôn yếu ớt hỏi, cô bạn này quá tốt đi, người ta mưu đồ với bạn trai mình rồi mà chẳng biết, cô cũng không dám nói ra, cô sợ biết phản ứng của Diệp Trúc Lan, có lẽ đó là phản ứng của Diệp Trúc Lan nếu biết mình từng ôm từng hôn Tần An, cô sợ đánh mất người bạn này.
Bất kể là tình cảm với Tần An hay Diệp Trúc Lan, Tôn Tôn đều không muốn đánh mất, hoặc tổn hại.