Tần An luôn cẩn thận gây dựng tình cảm ba người, để hai cô gái từng chút, từng chút thích ứng cảm giác ba người ở bên nhau, hi vọng một ngày Diệp Trúc Lan chứng kiến cảnh mình ở cạnh Tôn Tôn, ít nhất sẽ cho y một cơ hội để giải thích. Tần An biết đây là chuyện ích kỷ, hoang đường, thậm chí có người chỉ mặt nói y khốn nạn cũng không thể phản bác được, nhưng bảo y phải từ bỏ một trong hai người, y không làm, thà mình càng trở nên ích kỷ, khốn nạn cũng được.
Trong lòng ôm hai cô gái mình yêu thương, Tần An dần dẫn trấn tĩnh lại, nghỉ mùi thơm thiếu nữ, cảm thụ sự ấm áp mềm mại từ thân thể họ, nhưng không có loại dục vọng sôi trào kia. Không nghe thấy tiếng Đường Mị và Lý Thục Nguyệt nói chuyện ở phòng khách, không nghe thấy tiếng xe ngoài cửa sổ, không nghe thấy tiếng gió lạnh đập lên cửa kính, chỉ có tiếng tim đập ba người.
...
Rượu hoa quả mặc dù làm người ta say, song rốt cuộc không so với rượu bình thường, thế nên ánh mặt trời mùa đông chiếu vào phòng, Tôn Tôn tuy có chút uể oải thức dậy, chẳng thấy chói mắt, cũng không thấy đau đầu.
Thoải mái rên một tiếng, cảm giác tư vị khác hẳn mọi khi, toàn thân ấm áp, chăn có có một mùi vị gì đó khiến người ta hết sức an tâm, làm cô lười biếng không muốn dậy nữa.
Nhưng rất nhanh Tôn Tôn nhận ra chuyện gì, đây không phải là KTX, tim cô như ngừng đập, sau đó lại đập thình thịch, bất giác rụt người lại, bản năng kịp chặt hai chân, sau đó cô mới phát hiện mình gác chân lên đùi Tần An. Da thịt non mềm mép trong đùi cách quần vải dán sát thân thể nóng rực của Tần An, tim ngừng đập lần nữa, lặng người một lúc run run mở mắt, hết sức nhẹ nhàng nâng chăn lên nhìn xuống, thấy quần áo mình vẫn nguyên vẹn mới thở phào, mình không giống nữ chính trong truyền ngôn tình, say rượu rồi... Mình vẫn là cô gái băng thanh ngọc khiết.
Băng thanh ngọc khiết, con gái rất thích dùng từ này, vì dù không xinh đẹp cũng có thể dùng nó, nhưng mình còn dùng được sao? Mình đã cùng một đứa con trai ngủ chung giường rồi, lại còn suốt cả đêm.
Tôn Tôn cắn môi, ánh mắt phát hiện gần chỗ đùi mình đang kẹp vào, có một thứ nhô lên... Má nóng ran, bảo bảo thân không được nhìn nữa, nhưng ánh mắt không hiểu sao chẳng chịu dời đi, sau đó cô kinh ngạc mà xấu hổ phát hiện, một bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo trong chăn mờ mờ vô cùng bắt mắt nắm lấy thứ đó, cô sợ hãi giơ tay còn lại lên nhìn, thở phào, không phải tay mình.
Trong chăn chỉ có ba người, tay mình ở đây, tay Tần An không nhỏ như thế, chỉ có thể là Diệp Trúc Lan thôi, Diệp Trúc Đang đang lén lút sờ thứ xấu xa đó...
Cho dù là nữ sinh cao trung ngoan ngoãn nhất, trong ngăn tủ cũng cất dấu vài bộ chuyện ngôn tình, trong những cuốn truyện đó luôn có miêu tả nam nữ làm vài chuyện xấu, mỗi lần xem đều đỏ mặt, không dám xem lại m uốn xem, lén lén lút lút xem, sợ người ta biết được.
Ở trấn Thanh Sơn ít hơn, cả trấn mỗi một hiệu thuê truyện, cứ tới đó thuê truyện để người ta thấy cũng không hay, nhưng ở Lâu Tinh này, hình như ai cũng xem, mọi người không cho rằng xem tiểu thuyết ngôn tình là hư, như chị dâu của Tần An có rất nhiều, vì thế Tôn Tôn cũng xem không ít.
Dù xem nhiều tới mấy, Tôn Tôn cũng đã bao giờ chứng kiến chuyện nào như thế, vội vàng nhắm mắt lại, nằm im không nhúc nhích, nha đầu điên đó đang làm cái gì vậy, có còn biết xấu hổ là gì nữa không? Không biết mình nên cản Diệp Trúc Lan lại, sau đó mắng cho một trận hay không, nhưng nghĩ tới lúc này mình đang nằm sát bên cạnh bạn trai người ta, khí thế xì xuống như bóng xì hơi.
Toàn thân nóng hầm hập, đầu óc hỗn loạn, ép mình phải bình tĩnh, nhất định Diệp Trúc Lan còn nhỏ không hiểu đó là cái gì, hoặc là ngủ mê tay chân đụng chạm lung tung thôi, Tôn Tôn nhanh chóng nghĩ ra một kế, nắm lấy tay Tần An từ từ điều khiển nó đặt giữa hai chân, ngăn cản Diệp Trúc Lan phạm sai lầm.
Tiếp đó Tôn Tôn nghe tiếng cười hi hi rất khẽ, tựa hồ sợ đánh thức người khác, Diệp Trúc Lan đang gỡ tay Tần An ra, cô không cách nào chịu được nữa rồi, lật chăn ra:
- Diệp Tử, bạn tình rồi sao không gọi mình?
Diệp Trúc Lan hết hồn tay rụt lại như chớp, áng hồng trên má lan đi với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, tay ôm mặt, ú á ú ớ:
- Mình... Mình mình cũng vừa tỉnh lại.
- Dám mở mắt nói dối, vừa rồi bạn làm cái gì?
Tôn Tôn cách Tần An thẩm vấn Diệp Trúc Lan, như thế cô mới không phải xấu hổ vì nằm cạnh bạn trai người ta:
- Mình, mình có làm gì đâu.
Diệp Trúc Lan kiên quyết không thừa nhận, đầu cúi gằm xuống không dám nhìn Tôn Tôn:
- Tự suy nghĩ về việc mình làm đi.
Tôn Tôn rời giường:
- Mình đi đánh răng đây, đừng có cướp nhà vệ sinh với mình đấy.
Rời khỏi phòng Tần An, Tôn Tôn thấy toàn thân mất hết sức lực, trán còn lấm tấm mồ hôi, may quá, may quá, nhờ có Diệp Trúc Lan làm trò ngốc nghếch mà mới qua được chuyện lúng túng này, không khỏi đắc ý về sự nhanh trí của mình.
Chưa thở phào được bao lâu thì nhớ ra tựa hồ hôm qua cho tới tận khi say thiếp đi TV vẫn còn bật, như vậy chị dâu biết Tần An ở lại trong phòng rồi.