Chu Hướng Phong trêu, cho dù lớp 156 đều đoán cô gái Tần An thích ở lớp 158, mà 90% là Tôn Tôn, nhưng gần nay Tần An và Ngải Mộ đi riêng với nhau ngày một nhiều, khó tránh khỏi tin đồn này nọ:
- Cẩn thận ăn đòn.
Tần An hạ thấp giọng xuống:
Chu Hướng Phong quay đầu lại nhìn thấy Trương Dược và Đồng Quan ngồi ở hàng ghế sau đang nhìn mình với anh mắt bất thiện, hắn chẳng ngán, từ lúc khai giảng tới giờ nhóm bọn họ với hai tên này đã va chạm suốt, cười nhạt:
- Ngải Mộ rõ ràng thích cậu, chắc luôn.
- Được rồi, trước tiên xử lý cô gái của cậu đi rồi hẵng lo chuyện người khác.
Tần An vỗ vai:
- Mà rốt cuộc là ai?
Sau khi kéo dây tơ hồng tác thành hôn sự cho Vương Hồng Kỳ và Liêu Phác, Tần An cảm thấy chuyện này không tệ, ngứa nghề muốn giúp Chu Hướng Phong thúc đẩy chút.
- Cậu hỏi làm gì, hôm đó tôi chỉ thuận miệng nói thôi.
Chu Hướng Phong hơi xấu hổ:
- Có tin tôi tới phòng tài liệu lục hồ sơ lớp cậu không, thế nào cũng tìm ra, cậu nói cô ấy xinh đẹp, thành tích tốt cậu không theo kịp, chỉ bằng vào hai manh mối này là quá đủ rồi, tới lúc đó tôi sẽ nói khắp nơi cậu thầm yêu người ta bao năm.
Tần An bất lương hăm dọa:
Chu Hướng Phong rối rít:
- Đừng... Để tôi nói, là... là.... Thái
- Thái Yên à?
Cùng đám Hồ Đan Huy thảo luận về các cô gái xinh đẹp trong trường, Tần An đoán ngay, nghe nói đó là nữ sinh rất ngoan, thường ngày hay chơi với mấy nữ sinh hoạt bát thích trêu trọc người ta, bởi thế một cô gái ít nói xinh đẹp trong đó rất gây chú ý, học lớp 160 tầng trên, Tần An cũng nhìn thấy vài lần.
Nếu đúng là Thái Yên thì có thể hiểu vì sao Chu Hướng Phong khong nói, nữ sinh như vậy nếu biết có tin đồn gì đó giữa mình và Chu Hướng Phong, đảm bảo là thấy hắn sẽ tránh cho xa, nói không chừng còn ghét nữa.
Chu Hướng Phong nhìn quanh, bọn Hồ Đan Huy đang mải bình phẩm các cô gái mặc trang phục biểu diễn không chú ý, hạ giọng xuống:
- Đừng nói ra.
- Cần giúp không?
Tần An khoanh tay khoe khoang:
- Cho cậu biết, tôi rất có kinh nghiệm trong việc này.
Chu Hướng Phong do dự:
- Giúp thế nào?
- Xác định quan hệ của hai bạn, để cô ấy thấy cậu thì đỏ mặt, có thể lén lút nắm tay, bí mật hẹn nhau đi xem phim, chèo thuyền, ăn đồ nướng, sau đó khi chia tay thì vài bước quay đầu nhìn nhau, tim đập rộn rã...
Tần An cất giọng ma quỷ dụ dỗ:
- Sao?
Mới tưởng tượng ra bức tranh đó Chu Hướng Phong đã thấy hít thở khó khăn rồi, đột nhiên cầm ống nhóm đưa lên nhìn, sau đó không khác gì trúng đạn bỏ xuống.
Tần An nghi hoặc cầm ống nhòm lên nhìn, chỉ thấy trên sân khâu Thái Yên và Bành Hi Hiền nói chuyện với nhau mấy câu, sau đó vén màn đi vào sau sân khấu, vỗ vai Chu Hướng Phong an ủi:
- Đừng lo, cô gái như Thái Yên nói chuyện với con trai đều đỏ mặt thôi, cứ cho là có thiện cảm với Bành Hi Hiền, đơn thuần vì hắn ưu tú, chưa tới mức nguy hiểm.
- Thái Yên rất hiếm khi chủ động nói chuyện với nam sinh.
Chu Hướng Phong rầu rĩ vô cùng:
- Nói không chừng Thái Yên có chuyện gì đó thì sao, cô ấy lại chẳng câm, thế nào cũng phải nói chuyện với nam sinh, đừng vì tự ti mà suy diễn lung tung.
Tần An lại cầm ống nhòm lên nhìn, Bành Hi Hiền giờ đang nói chuyện với Ngải Mộ, Ngải Mộ cười rất tươi, trả ống nhòm đứng lên:
- Đừng ngồi như gà chết, không muốn cô ấy biến thiện cảm với người ta thành tình cảm thì phải hành động.
- Hả, cậu định làm gì?
Chu Hướng Phong vội đuổi theo:
Chu Lâm Tường đứng ở hành lang trò chuyện nhìn thấy gọi:
- Hai em đi đâu đấy, sắp bắt đầu rồi.
- Bọn em đi nhà xí.
Tần An và Chu Hướng Phong đồng loạt ôm bụng nhăn nhó, Chu Lâm Tường vội vàng phẩy tay đuổi đi.
Ra tới ngoài, Tần An gọi điện cho Vương Hồng Kỳ:
- Chú Vương, chú có thích nam nhân nào thích nam nhân không?
- Hả?
Chu Hướng Phong muốn rút lui rồi, Tần An định làm gì Bành Hi Hiền vậy: