Biểu diễn tiết mục là cơ hội quang minh chính đại trang điểm, thường ngày các cô gái không dám ăn mặc quá gây chú ý ở trong trường, giờ thoải mái khe vẻ đẹp của mình, mỗi khi đi qua một nhóm nam sinh lại làm vài chàng trai đờ đẫn người, trong lòng đắc ý lắm.
Hơn nửa năm không gặp rồi, Tôn Tôn càng thêm xinh đẹp, vẫn cái khuôn mặt lạnh lùng cuốn hút đó, chẳng nhìn dấu vết trang điểm trong mắt Đỗ Thượng là cô gái xinh đẹp nhất, lòng khẩn cầu bà cô trẻ nhất định phải phát huy thật tốt, nếu không dù mình khen hết lời, Tần An không chịu tin.
Đỗ Thượng gửi gắm hi vọng cực lớn vào Tôn Tôn, không chỉ vì cô có tiềm năng hiếm có, quan trọng là có Tần An ở sau sẵn sàng chi tiền, đây là cơ hội hiếm có phải nắm lấy để thực hiện tham vọng thành công ty giải trí hàng đầu.
Bên cạnh Tôn Tôn là Diệp Trúc Lan, hiển nhiên so với Tôn Tôn thì run hơn nhiều, lát nữa mặc dù người biểu diễn chính là Tôn Tôn, nhưng phần của cô cũng không nhẹ nhàng, thi thoảng lại nhìn Tần An lấy thêm can đảm, chỉ:
- Tôn Tôn, Tần An đang chỉ về phía chúng ta kia, không biết nói gì.
- Không biết nữa, người kia hình như là giám đốc phòng công tác Đại Ngu mà chúng ta từng tới quay phim, ông ta tới làm gì nhỉ?
Tôn Tôn nghi hoặc, Tần An gọi tới xem mình biểu diễn sao:
- Chắc tới tìm Tần An chơi, Tần An có nhiều người bạn mà chúng ta không quen.
Diệp Trúc Lan hồi hộp không thôi nhìn sang Tôn Tôn thấy mặt trắng hơn bình thường:
- Này, sao run thế, bạn sẽ không ngã xuống sân khấu chứ.
- Tự lo cho bạn ấy, mình còn sợ lát nữa bạn không cử động nổi.
Tôn Tôn không có lòng tin vào Diệp Trúc Lan:
- Chúng ta cùng cố gắng.
Diệp Trúc Lan nắm tay Tôn Tôn, cổ vũ chính bản thân:
Tôn Tôn gật đầu, ít nhất sẽ không thể để mất mặt trước mặt Ngải Mộ được, Ngải Mộ kinh nghiệm phong phú, sớm quen với trường hợp này, cô tự biết mình không bằng. Nhưng làm Tôn Tôn không thoải mái nhất là Tần An cùng Ngải Mộ dẫn chương trình, chỉ Diệp Trúc Lan ngốc nghếch mới không để ý, Tôn Tôn tình cảm vừa chớm nở, lại ở vị trí khá đặc biệt không giống Diệp Trúc Lan, cho nên càng thêm mẫn cảm, huống hồ Tần An có tiền án ở chuyện này, Diệp Trúc Lan từng ngồi trên Tần An, cô thì ngồi bên cạnh, giờ Ngải Mộ ngồi ở vị trí giống Diệp Trúc Lan trước kia.
Nhìn Ngải Mộ lại nghiêng đầu về phía Tần An, ghé sát vào nhau hết sức tự nhiên, Tôn Tôn hừ một tiếng siết chặt tay Diệp Trúc Lan:
- Diệp Tử, chúng ta phải đứng thứ nhất.
- Cũng được, nhưng mà bóp nhẹ thôi được không?
Diệp Trúc Lan bị bóp đau tay:
Cuối cùng thì tới lượt Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn rồi, Tần An và Ngải Mộ giới thiệu xong rồi lui vào sau cánh gà, kéo màn xuống, cho lớp 158 bắt đầu chuẩn bị sân khấu.
- Tần An...
Đột nhiên Ngải Mộ phát ra tiếng hô khẽ mà quên mất mình đang cầm micro, tức thì khắp lễ đường vang vọng tiếng kêu đầy ám muội của cô, lớp 156 bùng nổ tiếng cười, ai nấy đều đoán, sau tấm rèm kia, Tần An đang làm gì Ngải Mộ.
Tới mười phút sau sân khấu chuẩn bị hoàn tất, tấm màn nhưng đỏ từ từ kéo ra, phía dưới xì xào bàn luận vì sao tiết mục này chuẩn bị lâu như thế, đang có chút bất mãn thì tầng ba truyền tới tiếng huyên náo trước tiên, đám học sinh nối nhau đứng dậy chỉ trỏ, như làn sóng chấn động vang vọng lễ đường.
- Hiệu trưởng Lý, học sinh trường anh thật ghê gớm.
Phó chủ nhiệm giáo ủy Lưu Nhân cũng không kìm được tiếng cảm thán:
Lý Khai Minh bất ngờ lắm song chỉ chừng mặc gật đầu, học sinh có thể làm ra động tĩnh lớn thế này sao, Nhất Trung đúng là ngọa hổ tàng long.
Hiệu quả sân khấu chắc chắn là chỉ tiêu quan trọng để tăng thêm điểm, những nữ sinh ngồi mấy hàng đầu vừa thất kinh vừa nhụt chí, nhìn thế trận này là biết người ta trực tiếp nhắm vào giải nhất, mình hai tháng dày công chuẩn bị thành làm nền cho người ta rồi.
Bối cảnh thuần một màu trắng được đèn chiếu cả sân khấu biến thành một màu như ngà voi, trên sàn trải từng cánh hoa hồng, cánh hoa thấm nước, tỏa ánh sáng long lanh tự như từng viên pha lê, chính giữa là chiếc đàn piano lớn đen nhánh, một cô gái mặc lễ phục phương Tây trắng muốt mặt lạnh lùng thong thả đi tới bên đàn piano ngồi xuống, mười ngón tay đặt hờ lên phím đàn.