Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 640: Có một cô gái như vậy.. (2)

Chương 640: Có một cô gái như vậy.. (2)


Vương Hồng Kỳ hiểu sự băn khoăn của Đỗ Thượng, vì trước kia chính hắn đi gặp Hứa Húc Minh thương lượng chuyện mua lại Họa thần, khi đó Họa thần sắp sập tới nơi mà Hứa Húc Minh vẫn do dự mấy ngày mới đồng ý:

- Cậu Tần quả thực hao tâm tổn trí rồi, còn cô Tôn khi nào sẽ tiến vào giới này?

Đỗ Thượng có chút không cam tâm, nhưng Tần An cũng không phải nhắm vào Đại Ngu, ông ta không đồng ý, y có thể mua nơi khác, lúc đó mình chỉ có thể tiếc nuối nhìn người ta phất lên, thở dài chứng kiến Tôn Tôn tỏa sáng trên TV:

- Tạm thời chưa biết, còn phụ thuộc vào ý tứ của Tôn Tôn, tôi muốn Đại Ngu có kinh nghiệm và tích lũy trước đã, như ở phương diện chuẩn bị thêm bài hát chất lượng, tạo dựng các mối quan hệ trong giới.

Tần An rất muốn Tôn Tôn tốt nghiệp đại học xong mới chính thức bước vào nghề, trước đó có thể tham dự một số hoạt động để thích ứng trước:

- Ông Đỗ biết Hứa Húc Minh chứ?

Vương Hồng Kỳ thấy Đỗ Thượng vẫn không tỏ thái độ, lấy ra chiêu sát thủ, có người đi trước sẽ gạt bỏ băn khoăn của người đi sau:

- Hứa Húc Minh của Họa thần?

Đỗ Thượng lờ mờ đoán ra:

- Đúng thế, trước kia Họa thần ở trên bờ vực đóng cửa, chúng tôi mua lại, quy mô hiện nay ra sao chắc ông Đỗ đã nghe thấy, sự thực chứng minh tất cả không cần nói thêm. Hứa Húc Minh vẫn là người quản lý của Họa thần.

Vương Hồng Kỳ tuy vẫn giữ phong cách ít nói, nhưng đi vào trọng điểm:

- Tôi không biết Họa thần thuộc về Duy An.

Đỗ Thượng đứng ngồi không yên rồi, muốn gặp Hứa Húc Minh nói chuyện kỹ càng:

- Tôi sẽ liên hệ với Hứa Húc Minh để hai người tiếp xúc?

Vương Hồng Kỳ đưa tay ra.

- Được, được.

Đỗ Thượng bắt tay Vương Hồng Kỳ rồi lại bắt tay Tần An:

- Ăn thôi, ăn thôi.

Lúc này phục vụ đưa thức ăn lên, Tần An chủ động gắp thức ăn chỗ Đỗ Thượng, không ai nhắc thêm chủ đề kinh doanh nữa, giống xung quanh tán gẫu về hội diễn.

Đến chiều Tần An cởi bộ véc trả lại cho ban văn nghệ của hội học sinh, Ngải Mộ tiếc lắm, nhưng không còn cách nào, Bành Hi Hiền quay trở lại tiếp nhận vị trí của mình.

Ánh mặt trời gây uể oải của buổi chiều chiếu khắp khoảng sân ngoài lễ đường, Tần An đi dạo tiêu cơm, dừng lại dưới đoạn rào, nhìn bóng cây lay động, loáng thoáng vẫn nhớ ngày hôm đó lần đầu ở đây gặp Đường Mị, xô ngã cô xuống đất, Đường Mị không ủy khuất, không oán hận, chỉ nhìn mình chằm chằm.

" Đợi bạn chán nhìn phong cảnh rực rỡ lòe loẹt, tôi sẽ cùng bạn sống ngày tháng bình đạm giản đơn.” Tần An nhớ tới câu đầu trong nhật ký của Đường Mị, câu nói lắng đọng vô số thứ, bất giác đứng đó ngây ra.

Suốt cả buổi sáng không thấy bóng dáng Đường Mị đâu, buổi chiều tới cô biểu diễn rồi, Tần An rất tò mò Đường Mị sẽ biểu diễn gì, danh sách tiết mục có tên Đường Mị, nhưng không ghi rõ biểu diễn gì.

- Ngồi ngây đó làm gì thế?

Tần An ngẩng đầu lên, Đường Mị đứng trước mắt, cuối cùng cũng không còn ôm cuốn sách to hơn người, không còn mặc áo thùng thình và váy dài thời cổ đại nữa, đáng tiếc toàn thân bọc trong chiếc áo khoác dài tới mắt cá, chẳng rõ bên trong mắc gì.

- Nhớ lại hôm đó va vào bạn ở đây.

- Ồ, thật hiếm khi cậu nghĩ một chuyện liên quan tới tôi đấy.

Đường Mị tỏ vẻ ngạc nhiên, rất khó nhận ra đó là lời mỉa mai hay bình luận đơn thuần:

- Cậu có thể ngồi đây cả chiều, dù sao cũng có phải dẫn chương trình nữa đâu.

- Thực sự không muốn tôi xem biểu diễn à?

- Đó là sự trừng phạt cho tội không biết được vàng ngọc, cậu không được xem tôi biểu diễn, chỉ có thể biết qua lời tán dương khắp trường, nghe càng nhiều, càng nghi hoặc, càng tò mò, càng khao khát được gặp tôi...

Đường Mị mỉm cười, khóe môi nhếch lên rất giới hạn:

- Bạn thật biết cách dày vò người khác.

Phải thừa nhận chưa gì Tần An đã bị khơi lên sự tỏ mò rồi.

Đường Mị thong thả bước đi, dùng âm điệu Tần An không thể nghe thấy tự nói với bản thân:" Như thế cậu mới nhớ có một cô gái như vậy, không quên tôi quá nhanh."







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch