Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 648: Lại phải ngủ ở ghế sô pha rồi. (2)

Chương 648: Lại phải ngủ ở ghế sô pha rồi. (2)


Liêu Du cũng đồng cảm, kéo Lý Thục Nguyệt ra khỏi vòng vây, cô không biết uống bao nhiêu rượu rồi, vẫn bị những ánh mắt đầy dục vọng của đám nam nhân kia làm thiếu tự nhiên, cảm giác ánh mắt họ chưa từng rời ngực với mông mình vậy:

- Bữa tiệc hôm nay nhân vật chính kỳ thực là huyện trưởng Đường, vừa rồi nghe Tề Mi nói, huyện trưởng Đường điều lên thành phố để lập khu khai phát, ngoại từ dẫn tiễn đầu tư, những doanh nhân bản địa cũng là trợ lực lớn... Tần An đang làm cái gì thế kia?

Lý Thục Nguyệt và Liêu Du lánh vào góc, cuối cùng cũng được yên tĩnh, tình cờ nhìn thấy Tần An không biết kiếm đâu ra được một cái hộp to đang tưng bừng dùng dĩa lấy bánh tráng miệng sau bữa cơm vào đó, người xung quanh trố mắt nhìn.

- Thật là....

Liêu Du nhìn sang một cái liền đỏ mặt thay cho Tần An, có phải là ra nhà hàng ăn đâu, gói ghém mang về coi như tiết kiệm, chẳng sợ ai chê cười, nhưng ở bữa tiệc được mời này, ăn xong còn lấy thêm về thì thực sự làm người ta không nói lên lời nữa rồi:

- Ối, chúng ta trốn đi đừng để lát nữa nó tới tìm chúng ta, hi vọng không nhiều người nhìn thấy.

Lý Thục Nguyệt lại vội kéo Liêu Du đi chỗ khác thế nhưng hi vọng của cô không thành, Tần An đi cùng Tần Hướng Sơn vốn ngồi vị trí gần giữa, rất nhiều người thầm lắc đầu, không hiểu thằng bé con nhà ai, làm mất hết thể diện người lớn.

Tần An bẹo một quả tuyết liên phết mật ong cho vào mồm, thứ này ở Lâu Tinh cũng hiếm lắm, tính y ham chơi ham ăn, nhưng không bao giờ cố ý theo đuổi cái gì, nếu không muốn ăn cái gì chả được? Nhưng Tần An thích gặp cơ hội ăn món ngon như thế này hơn, huống hồ Tần Thấm với Diệp Tử là hai con quỷ tham ăn, mê thứ ngọt ngấy, Diệp Tử càng thích mấy thứ bánh mềm mềm, liền bảo nhân viên kiếm hộp đựng.

- Tần An cậu không thấy mất mặt à?

Bành Hi Hiền hôm nay cũng theo cha mình tham gia, chuyện Tần An làm khiến hắn chướng mắt vô cùng, áp giọng xuống nói, ngữ khí xa cách như sợ người ta nghĩ hai người thân thiết vậy:

Tần An tiếp tục đi từng bàn thâu tóm món ngon, liếm hết cả kem dính trên dĩa, chẳng buồn nhìn Bành Hi Hiền một cái, quan hệ hai người tới mức này, vờ vịt làm gì.

Cái hộp đầy rồi, ước chừng thế này là đủ cho hai cái miệng tham ăn, Tần An bỏ dĩa xuống, chợt quay đầu nhìn Bành Hi Hiền:

- Anh có biết nguồn gốc áo đuôi tôm không?

- Có gì không biết, thời xưa người Anh mặc áo vạt dài, khi cưỡi ngựa phải vén lên, rất khó coi, vì thế mà có người sáng kiến cắt đuôi áo ra thành kiểu tuôi tôm.

Bành Hi Hiền kiến thức rất rộng rãi:

- Không phải như vậy đâu.

Tần An lắc đầu:

- Vào thế kỷ mười tám, một vị công tước Anh khi đi qua bụi gai, vạt áo của ông ta không may bị gai móc vào, thế là bị vẻ rách, ông ta không hay biết, người khác không dám nói, lại có người cho rằng công tước muốn dẫn dắt trào lau mới, thế là nhiều người làm theo:

- Cậu có ý gì?

Bành Hi Hiền nghi ngờ mục đích Tần An hỏi câu này:

- Thể diện là của mình, bản thân không thấy mất mặt thì không phải mất mặt. Đám người kia đại khái cho rằng thằng bé này là dân nhà quê chưa bao giờ được ăn ngon, tất nhiên trong lòng đầy ưu việt nhìn tôi. Nhưng một khi họ biết tôi còn nhiều tiền hơn tuyệt đại đa số bọn họ, họ sẽ nói tôi thú vị, thẳng tính, nói không chừng còn buồn nôn nói tôi đáng yêu đấy.

Tần An thấy Bành Hi Hiền lộ vẻ ngẫm nghĩ thì cười cười phá lên:

- Tôi nói linh tinh mà anh cũng tin à, cả nguồn gốc áo đuôi tôm cũng là tôi bịa bừa ra đấy, điều anh nói mới là đúng. Đó là thể diện đấy, vì anh cho rằng tôi giỏi hơn anh, nên tôi nói gì cũng đúng mà không hoài nghi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch