Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 650: Đi ngủ nhờ. (2)

Chương 650: Đi ngủ nhờ. (2)


Tần Thấm rất thích Nhiếp Nhiếp đáng yêu:

- Tần Viên không phải búp bê đồ chơi, không được tùy ý đêm đổi.

Tần An đánh nhẹ mông Tần Thấm:

- Chú mang món ngon về cho hai chị em ăn đây, ăn xong đánh răng rồi đi ngủ:

- Trước khi ngủ ăn cái này có sợ béo không?

Diệp Trúc Lan sớm chú ý cái hộp trong tay Tần An rồi, đoán được trong đó có món ngon, xấu hổ không hỏi:

- Bụ bẫm một chút mới đáng yêu.

Liêu Du ôm tay Diệp Trúc Lan, cô bé này tuy lớn hơn nhiều, song tính cách không thay đổi là bao, quan hệ với Tần An có vẻ cũng ngày càng thân thiết đến cả nhà ở rồi, xu thế thành con dâu Tần gia cất cao:

- Có món ngon ăn rồi, cháu cũng muốn bụ bẫm.

Tần Thấm nhảy khỏi lòng Tần An đi lục đồ ăn:

Ăn xong Lý Thục Nguyệt thay chăn đệm trong phòng Tần An để Liêu Du và Diệp Trúc Lan ở đó, còn Tần An cho lên nhà Đường Mị ngủ.

- Em ngủ ghế sô pha cũng được.

Tần An chê phiền, cái ghế sô pha này ngủ cũng quen rồi, rất thoải mái:

- Lúc nãy chị có gọi điện cho Đường Mị, nó nói không sao, cái ghế cũng hơi ngắn so với em, nằm cứ phải co quắp, em đang tuổi lớn, như thế không tốt.

Lý Thục Nguyệt còn đang nghĩ, nhà hay có khách, nhất là Diệp Trúc Lan nhất định sau này càng tới thường xuyên, mỗi lần Tần An lại ra ghế ngủ không hay, có khi nên đổi chỗ rộng hơn:

- Chị, Đường Mị đi đâu rồi ạ?

Diệp Trúc Lan tò mò:

- Đường Mị đi Bắc Kinh, thời gian nữa ra nước ngoài, hình như giao lưu học sinh gì đó.

Nghe nói chú lên nhà chị Đường Mị ngủ, Tần Thấm mau chóng thay áo ngủ gấu con mình thích, sau đó nhất định đòi theo Tần An cùng ngủ trên giường chị Đường Mị, Lý Thục Nguyệt đành cho theo, tối nay cô cũng muốn trò chuyện với Liêu Du, họ cùng là bà mẹ đơn thân sẽ có nhiều chủ đề chung.

Trong nhà của Đường Mị vẫn duy trì nhiệt độ cố định, Tần An dám chắc dù Đường Mị tạm thời rời đi vẫn có người giúp cô để ý nhà cửa, bảo mình chăm sóc con rùa chẳng qua là kiếm chuyện thôi.

Tích cách cường thế tuyệt đối của Đường Mị, một khi bảo Tần An làm thì người khác không dám làm thay, Tần An không cho ăn con rùa chết là cái chắc, chỉ biết thở dài, y đã bị Đường Mị dùng cách thức gián tiếp ngầm khuất phục. Đường Mị nếu thực sự xinh đẹp như thế, cố tình làm xấu bản thân, phải chăng muốn tìm kiếm một người không quan tâm tới bề ngoài mà vẫn thích mình?

Dung mạo, vóc dáng, tính cách, đủ nguyên nhân khiến chúng ta thích một người, dù là vì lý do gì thì cũng một phần thuộc về cô gái đó, nam nhân thích một người thường khá đơn giản, nữ nhân có vẻ đều thích làm rối rắm vấn đề này, không tin nam nhân vì một lý do gì đó thích mình, sau đó dần dần thích cả những điều khác, cứ luôn cho rằng nếu mình mất đi điều kiện nào đó, không thu hút nam nhân nữa, nam nhân sẽ bỏ đi.

Tần An nhìn quanh phòng ngủ của Đường Mị, cũng là ba mặt sửa thành tủ và giá sách, rất nhiều sách quý, cả mời lẫn cũ, đủ để lên kế hoạch làm vụ cướp.

Tiếng chuông điện thoại để bàn vang lên, Tần An không nhận, nhưng mà điện thoại vẫn cứng đầu reo mãi, đến khi Tần Thấm thúc giục mới đành nhận máy:

- Nghe.

- Sao lâu thế?

- Điện thoại của người khác sao tùy tiện nhận được, lỡ bị hiểu lầm thì sao?

- Cậu mà sợ hiểu lầm à?

Đường Mị cười khe khẽ:

- Có chuyện gì?

- Nếu cậu đái dầm thì phải giặt sạch cho tôi đấy.

Cô gái này thù dai thật, trêu có một câu thôi mà chớp cơ hội là đáp trả ngay được, Tần An nhạt nhẽo nói:

- Vậy thì nửa đêm nhớ gọi điện thoại nhắc tôi đi vệ sinh, không về thấy chăn đệm có mùi lạ, tôi không chịu trách nhiệm.

- Tần An, đôi khi tôi rất ghét cậu, hận cậu.

Đường Mị cúp điện thoại cạch một cái:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch