Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 659: Sợi dây số mệnh. (1)

Chương 659: Sợi dây số mệnh. (1)



Tần An hơi ngạc nhiên, quay sang thấy Trần Thiên Thiên, thấy mặt cô vẫn nhợt nhạt yếu ớt nên không nói gì cả, may mà Trần Thiên Thiên không giống trong phim ảnh, vừa tỉnh dậy chẳng biết trắng đen ra sao đã thẳng tay tát Tần An một cái, sau đó vì sờ ngực hôn môi người ta mà mở đầu cho cảm giác kỳ diệu, từ đó chẳng còn gì để hồi hộp, cứ thẳng đường dẫm lên máu chó đi tới.

Nếu không phải trong phim thì thời khắc vừa qua Quỷ Môn Quan làm gì có người bình thường nào phấn khởi đánh người tưng bừng như thế? Phải giống Tần An và Trần Thiên Thiên, một chưa hết sợ, một chưa khôi phục.

- Nếu không phải người quen thế nào tôi cũng đòi bồi thường mấy chục nghìn rồi đấy, Tần gia các người là địa chủ trấn Thanh Sơn mà. Kể với Phù Dung chuyện đi săn ở Đại Thanh Sơn, cô ấy nhất định muốn tôi dẫn tới đây chơi... Kết quả thiếu chút nữa mất mạng...

Thêm một lúc nữa Trần Thiên Thiên cựa mình, lúc này điều cô muốn làm nhất chính là mắng Tằng Phù Dung một trận, sau đó đá cho Tần An vài phát:

- Hai người tích cực thật đấy, trời còn tờ mờ sáng sao đã vào núi chơi rồi.

Từ thành phố tới Đại Hùng Sơn lái xe cũng mất nửa tiếng, Tần An đoán chừng hai cô gái này rời nhà lúc còn tối:

- Núi buổi sáng mới đẹp nhất, tự đạp xe tới.. Á, xem hộ cái vai cho tôi với, lúc nãy ngã tì vai xuống, cảm giác không ổn lắm.

Tần An cũng không quá kiêng kỵ, vạch áo jacket của Trần Thiên Thiên ra xem, bóp bóp từ vài cái, không thấy có vấn đề, thấy có chỗ thâm tím, nhìn kỹ hóa ra là hình xăm, vội vàng kéo áo bông bên trong xuống, không ngờ là một con phượng hoàng.

Phượng Tam Nương!

Tần An giật mình, Trần Thiên Thiên lại chính là Phượng Tam Nương, là bà chủ quán cơm có cái tên kỳ quái là Thanh Lâu, người Tần Tiểu Thiên từng vỗ ngực tuyên bố muốn bao một tháng cuối cùng mất đống tiền chả được gì.

Tần An ấn tượng sâu về hình xăm này, vì y chưa bao giờ thấy cái hình xăm nào xấu như thế, lần đầu tiên thấy nó, Tần An còn nói nó là con gà trống xấu xí, Tần Tiểu Thiên hỏi vì sao xăm cái hình xấu như vậy, khi ấy Phượng Tam Nương trả lời là khi còn trẻ không hiểu chuyện nên tự xăm.

- Vai không sao... Nhưng hình xăm xấu quá.

Tần An bùi ngùi, tương lai Trần Thiên Thiên quả nhiên đi theo con đường khác người thường, có lẽ cô cho rằng đó là con đường phù hợp với mình nhất, trở thành bà chủ của quán cơm Thanh Lâu kiểu đại tỷ hai đầu hắc bạch đào không có gì lạ. Chỉ là Phượng Tam Nương là bông hồng có gai khiến không biết bao nhiêu nam nhân thèm khát, lúc này bộ dạng lại chẳng khác gì đứa con trai, không thấy có chút liên hệ nào.

Duyên phận của Trần Thiên Thiên và Đại Hùng Sơn có lẽ bắt đầu từ ngày hôm nay?

- Xăm bừa đấy.

Trần Thiên Thiên hời hợt nói:

Xăm bừa, đúng là Phượng Tam Nương rồi, Tần An chỉ là một người qua đường trong sinh mệnh Phượng Tam Nương, Phượng Tam Nương cũng là người qua đường trong sinh mệnh của y, chẳng có gì nhiều để hoài niệm, chỉ là cái cảm giác giống như có sợi dây vô hình buộc lấy nguyên do của số mệnh, khiến người ta không khỏi cảm khái.

- Sao lại tự xăm, may là xăm nhỏ nếu không thì thảm.

- Không tự xăm thì nhờ ai? Lâu Tinh có phải Hong Kong đâu mà tùy tiện một tên lưu manh cũng biết xăm mình... Gần đây xem phim, trong đó có cô gái xăn phượng hoàng lên lưng, rất đẹp, nên thử.

Trần Thiên Thiên rõ ràng không hối hận, giọng điệu dửng dưng.

Nghe giọng cô dần bình thường, Tần An yên tâm hẳn, mặc quần áo đi ra khỏi lều, thấy hai cô cái vẫn vẻ đứng ngồi không yên nhìn vào lều, nói:

- Thiên Thiên không sao đâu, ổn rồi, cần nghỉ ngơi thêm... Chị đi chơi thế này, mẹ chị có biết không?

- Chị để giấy lại, nói là muộn một chút mới về.

Tằng Phù Dung hiểu ý Tần An, mẹ cô không thích cô chơi với Trần Thiên Thiên:

Tần An nhìn thấy có hai chiếc xe lái tới hướng này, tranh thủ thu dọn đồ đạc.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch