Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 667: Trường đại học năm đó. (1)

Chương 667: Trường đại học năm đó. (1)



Tên béo ăn xong, rõ ràng rảnh rỗi nên kiếm chuyện, lớn tiếng nói:

- Mai thi rồi, các cậu có vấn đề gì không hiểu cứ hỏi, tôi không keo kiệt đâu.

- Các cậu tìm đúng người rồi đấy, mục tiêu của Lý Béo là giải nhất.

Một đứa khác trong nhóm góp vui:

- Nếu các cậu nếu ai mơ mộng giải nhất có thể về được rồi, khuyên một câu, đừng hão huyền, đặt mục tiêu giải khuyến khích gì đó cho thực tế.

Bọn còn lại cười rộ lên, các học sinh khác đều nhìn chúng với ánh mắt khó chịu, song đa phần là học sinh vùng ngoài, có khi là lần đầu lên tỉnh thành, còn lạ lẫm, không ai muốn gây sự.

Tần An nhíu mày, đám này đúng là làm mất mặt cả trường, tự hào về trường đâu phải thể hiện ra như vậy, có điều cũng rất bình thường, như học sinh lên thẳng của Nhất Trung đối xử với học sinh vùng ngoài vậy, đám này là học sinh tỉnh, coi thường thành phố nhỏ, đợi khi chúng lên Bắc Kinh sẽ biết thế nào là kiêu ngạo.

Người thường đối diện với người không quen vẫn giữ phép lịch sự cơ bản, song có vài tên ngoại lệ không có gì lạ, ví như tên béo hoặc là Tần An:

- Giải nhất à, thật tình cờ, đó là mục tiêu của tôi đấy. Ê béo, ba cuộc thắng hai chơi không?

- Hai ba cái gì? Thi mỗi một đợt.

Lý Béo cười khẩy:

- Định so cái gì thế chăn trâu hay nhổ cỏ nữa vậy?

- Tôi còn tham gia cả lý và hóa, anh về nói với bạn trong trường, Tần An của Nhất Trung Lâu Tinh khiêu chiến họ, sau này thua rồi cảm phiền thấy tên tường tôi tôn trọng một chút.

Tần An lau miệng, ăn cơm với mấy đứa trẻ con kiểu này chẳng vui vẻ gì:

- Mày mà xứng kiêu chiến à?

Lý Béo tức tới bật cười, gặp những đứa ngông cuồng rồi, chưa bao giờ gặp loại cuồng thế này, bọn nhà quê đúng là ếch ngồi đáy giếng:

- Ngày kia là biết có xứng hay không thôi.

Tần An đeo cặp lên về phòng, mai thi, ngày kia có thành tích, còn có cả nghi thức trao thưởng, còn nhanh hơn tiến trình thi ở thành phố.

Thấy Tần An đi, Lý Mục và Lục Hổ không ở lại nữa, ba bọn họ ở cùng phòng, tuy cùng trường, nhưng thấy Tần An quá nông cuồng, nếu thua mất mặt lớn.

Buổi chiều ban tổ chức an bài tập thể tham quan đại học công nghiệp Trung Nam, đây là một trong số đại học trọng điểm được vào công trình 211 trong đợt đầu tiên, là trường thực lực chuyên môn cực cao có thể nói là hàng đầu Châu Á, nhưng danh tiếng trong nước không cao, nguyên nhân vì họ dạy chuyên ngành khoảng sản với kim loại, không còn là nghề được ưa chuộng trong xã hội nữa.

Chiếc xe bus đi từ nhà khách tới Đh công nghiệp Trung Nam, rời thành phố, tới Nhạc Lộc Sơn, từng ký ức dần dần ùa về, Tần An ngẩng đầu nhìn đỉnh Nhạc Lộc Sơn chẳng mấy cao lớn hùng tráng, nhớ tới tấm biển "Duy sở hữu tài", nhưng nhớ tới nhiều hơn ngày tháng cô đơn trong trường.

Đó là trường đại học Diệp Trúc Lan đã học bốn năm.

Đầu mùa thu năm 1999, ĐH công nghiệp Trung Nam khai giảng, hôm đó là ngày cuối cùng báo danh rồi, đa phần sinh viên đều tới trường sớm ổn định chỗ ăn học, buổi chiều một nữ sinh tóc dài đen mượt, mặc váy hoa nhỏ, vất vả kéo rương hành lý cực lớn tới cổng trưởng.

Tháng chín rồi mà trời vẫn nóng như lửa, tóc nữ sinh ướt đẫm mồ hôi, dính bết cả trán, cô mệt mỏi lau mồ hôi nhưng lại vui vẻ nheo mắt nhìn hàng chữ lớn trên cổng trường.

Nữ sinh đó không quá xinh đẹp khiến người ta nhìn một cái ngây người, nhưng tươi tắn hồn nhiên khiến người ta muốn thân cận. Cô tới chỗ đón sinh viên mới, lật xem danh sách tân sinh viên, nhanh chóng tìm ra tên số phòng của mình, nhưng tìm từ đầu tới cuối không thấy tên cậu ta, lật lại lần nữa, lòng có chút lo lắng.

- Này em, em tìm gì thế? Không thấy tên mình à?

Một học trưởng thấy cô nữ sinh đáng yêu, nhiệt tình hỏi:

- Anh tìm giúp em xem có sinh viên tên Tần An không?

Nữ sinh giảu môi, lúc cô phiền não, luôn có cảm giác như đang làm nũng vậy:

- Điểm cậu ấy rất cao, hơn cả điểm thi vào Bắc Đại nữa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch