Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 675: Hai người tuyết. (1)

Chương 675: Hai người tuyết. (1)



Có hai chị em, chị gái khoáng đạt tự nhiên, ôn nhu mà đạm nhã, em gái đáng yêu điềm tĩnh, nhưng đôi mắt linh động cứ luôn đảo tròn, không biết đang nghĩ gì.

Khác với nhiều nhà chị em luôn cãi nhau, hai chị em này khiến người ta cảm giác thân thiết, em gái rất quyến luyến chị mình, chị đi tới đâu, em đi tới đó. Về sau cả lão nông đương địa đều biết, thì ra mẹ hai chị em mất sớm, chị gái thay mẹ chăm sóc em.

Chị biết đánh đàn piano, mỗi ngày khi tịch dương hoàng kim chiếu đầy đất, người chị đàn khúc ưu mỹ, em gái luôn ôm con búp bê vải ở bên ngoan ngoãn nhìn, rồi một năm khi hai chị em cùng tới đây, em gái cùng chị ngồi cùng, hai đôi bàn tay trắng muốt lướt lên phím đàn cùng hòa tấu khúc nhạc.

Mỗi năm tới giáng sinh, người hầu mang tới cây thông lớn nhất, hai chị em cùng trang trí, treo lên đó rất nhiều ngôi sao lóng lánh, cùng nhau đắp người tuyết. Người chị dấu quà dưới gốc cây, sau đó bảo em gái tìm, lần nào cũng làm em gái bất ngờ không thôi, món quà từ búp bê thay đổi thành váy công chúa, nước hoa...

Đêm giáng sinh cho dù trong phòng hết sức ấm áp, em gái cũng leo lên giường chị, nghe chị kể chuyện, nhìn tuyết bên ngoài, ánh mắt dần mơ hồ, rúc vào nách chị ngủ.

Rồi một năm, lão nông Michael phát hiện người chị chỉ có một mình đứng bên gốc cây, ông hỏi, em gái cô đâu rồi, người chị nói, đứng đợi em gái tới.

Người chị đợi mãi, đợi mãi không thấy em gái, một mình trang trí cây noel, hôm sau thức dậy, ngốc nghếch đợi món quà biến mất, nó vẫn ở đó …

Người chị đắp hai người tuyết, vẫn một lớn một nhỏ, cô chỉ người tuyết nhỏ nói, em gái cô thật đáng yêu, chỉ người tuyết lớn nói, làm chị phải biết chăm sóc em nhé.

Người chị một mình nằm trong chăn, cầm cuốn sách đọc nho nhỏ, chẳng sao ngủ được.

Tuyết ngoài cửa sổ rơi lả tả, từng mảng từng mảng phủ kín mép kính xe, bên ngoài người qua người lại vội vã, dẫm tuyết trắng tinh khôi thành đen xì bẩn thỉu, An Thủy dựa đầu vào cửa kính lẩm bẩm một mình:" Con người thế nào cũng lớn lên, đúng không?"

Buổi trưa Tần An thi xong, từ xa nhìn thấy một chiếc Mercedes đen không biết đỗ đó từ bao giờ, nóc xe đã phủ lớp tuyết dày, vội vàng thoát khỏi hai người Lý Mục và Lục Hổ đang muốn cùng đối chiếu đáp án, xung quanh không ít ánh mắt ghen tỵ, Vệ Mâu định quát bảo chiều còn có hoạt động, nhìn chiếc xe sang trọng phải nuốt lời vào.

Tần An nhảy lên xe, rên hừ hừ:

- Lạnh chết đi được, lại bắt người ta ngồi im một chỗ, đến đầu óc em cũng đóng băng rồi, lần này chắc không được điểm tốt rồi.

- Vậy thì người khác cũng thế.

An Thủy cười khẽ:

- Chị An Thủy, mau mau ôm em, em cần vòng tay ấm áp của chị.

Tần An giang tay ra nhìn An Thủy háo hức chờ đợi:

An Thủy không né trách, kệ Tần An nghịch ngợm như đứa trẻ con, ôm nhẹ y trong lòng, thương cảm vừa rồi lặng lẽ tan đi, bất kể thế nào có một đứa em trai khiến cố cảm thụ tình thân ấm áp, khi em gái ngày một xa cách, Tần An lại xuất hiện, phải chăng là ý trời bồi thường.

- Em xem phim ảnh thường có đoạn kịch tính thế này, nam chính bị tẩu hỏa nhập ma, nữ chính sẽ cởi y phục hai người ôm nhau, thế là nam chính chuyển nguy thành an.

Mặc dù cả hai mặc áo dầy, không cảm thấy gì cả, Tần An vẫn thỏa mãn không muốn động đậy:

- Em thật muốn tẩu hỏa nhập ma.

- Luyên thuyên.

An Thủy đỏ mặt đẩy Tần An ra, chút ấm áp vừa rồi cũng biến mất, đâu ra thứ em trai quỷ quái này:

- Nếu em mà tẩu hỏa nhập ma, chị không tới ôm em, gọi điện cho Tề Vân Cách tới.

Tần An rùng mình:

- Chị đừng nói thế chứ, phá hoại khung cảnh quá.

- Là ai nói linh tinh trước hả?

Tần An cười khì, tình cờ nhìn ra ngoài cửa sổ thấy mấy đứa bé đang đắp người tuyết, chẳng ra cái gì cả, giống đắp bùn hơn:

- Phải rồi chị, sáng nay em nghe mấy học sinh ở Hà Tây nói ở khách sạn Giang Tâm có người đắp hai người tuyết cao hơn tòa nhà ba tầng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch