Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 688: Tập thể dục buổi sáng. (2)

Chương 688: Tập thể dục buổi sáng. (2)
Nhìn từ phía sau lưng như chạy về phía mặt trời mọc, tạo gia xung kích thị giác mạnh mẽ.

Một ít thanh niên trẻ dậy sớm bất giác há miệng, không ngờ dậy sớm cũng có phúc lợi.

- Cô bé đó là người mới chuyển tiểu khu à?

- Chắc là an hem đúng không?

Cả đám thanh niên đều rất hi vọng là như thế:

Tần An ngạc nhiên lắm, không ngờ Tôn Tôn có thể theo kịp mình, mới đầu y chạy chầm chậm, về sau chạy đúng tốc độ thường ngày mà Tôn Tôn không hề tụt lại, chỉ hơi thở dốc một chút.

Diệp Trúc Lan thì … không cần phải nói.

Ba người cùng đứng trên bãi cỏ khô ở cuối công viên tiểu khu, xung quanh có mấy cái cây lớn bao bọc, giá đất ở Lâu Tinh rẻ, nhà khai phát vừa tìm cách nâng cao giá nhà ở cũng nhiệt tình hưởng ứng lời hiệu triệu xanh hóa thành phố của chính phủ, mười mấy năm kiên trì xanh hóa, trồng cây đã đi vào ý thức của người Lâu Tinh, thành niềm tự hào và kiêu hãnh của họ.

- Thật khó coi, đây là bài thể dục gì chứ? Cậu bịa ra đấy à?

Diệp Trúc Lan nhíu mày, chẳng trách Tần An dẫn bọn họ tới chỗ hẻo lánh học, bài thể dục này bị người ta nhìn thấy cười cho rách miệng:

Kỳ thực động tác Tần An đang làm không phải quá khó coi, đơn giản dễ làm, nhưng mà toàn là lắc hông, ngồi xuống đứng lên, con gái làm rất bất nhã.

- Bạn phải làm, ngày nào cũng làm, Tôn Tôn có cơ sở vũ đạo, lại chăm chỉ luyện, bạn ham ăn ham ngủ, ít vận động, từ giờ trở đi phải chăm chỉ rèn luyện thân thể.

Tần An lần này nghiêm khắc yêu cầu Diệp Trúc Lan:

Diệp Trúc Lan miễn cưỡng làm vài lần, thấy Tôn Tôn che miệng cười liền không làm nữa:

- Vì sao phải làm cái này, mình chạy bộ không được à?

- Không được, chạy bộ chỉ khiến chai chân, tuy rèn luyện sức khỏe, nhưng không giúp cơ thể thêm dẻo dai.

Tần An rất cương quyết kệ Diệp Trúc Lan làm nũng:

- Bạn có thể làm trong phòng, Tôn Tôn sau này giám sát Diệp Tử nhé.

- Được.

Tôn Tôn tuy nhận lời nhưng cũng rất hoài nghi mục đích của Tần An, có cái động tác quỳ dưới đất, sau đó lắc mông, cái đó mà rèn luyện đổ dẻo dai à? Có điều Diệp Trúc Lan là thứ quỷ lười, có mỗi một động tác đúng thẳng rồi gập người chạm tay xuống đất mà cũng không làm được, tay chỉ để lưng chừng không chạm nổi đất, mấy tuổi đầu mà còn thế, đúng là cần rèn luyện dẻo dai, nhưng động tác này hữu dụng sao? Tuy vậy có thể trêu chọc Diệp Trúc Lan thì cô rất sẵn lòng.

Hai đấu một, Diệp Trúc Lan chẳng có chút cơ hội phản kháng nào.

Sau khi tập bài thể dục nghe nói lấy linh cảm từ nhạc khúc canon, ba người cùng nhau ăn sáng, sau đó tiễn Diệp Trúc Lan lên xe khách tới Hành Thủy.

Cả ngày hôm qua cùng với sáng nay có Tần An ở bên cạnh, Diệp Trúc Lan luôn vui vẻ, nhưng tới bến xe, nắm chặt tay Tần An một lúc mới quyến luyến lên xe. Dặn dò Diệp Trúc Lan ở trên xe đừng lấy di động ra nhắn tin, Tôn Tôn thì không cần chứ Diệp Trúc Lan thì y dặn năm lần bảy lượt rồi, nếu bị người ta cướp di dộng thì cho là được, đừng chống trả.

Về tới nhà thì chị dâu đang làm bữa sáng, tối qua Tần An lẻn đi rất muộn, chị dâu hẳn là không biết.

Quả nhiên Lý Thục Nguyệt không nghi ngờ gì, chỉ cởi tạp dề ra nói:

- Em tập lâu thế, Tần Thấm cũng vừa dậy thôi, rửa tay ăn sáng đi.

Tần An đi rửa tay rồi vào phòng chị dâu bế Tần Thấm, nhìn thấy cái túi ngủ lớn trải trên giường, Tần Thấm đang chui vào túi ngủ, cái mông n hỏ chổng lên trời. Tần An bế nó ra, Tần Thấm nhìn thấy chú reo lên:

- Hôm nay đi chơi rồi, chú, cháu muốn vào núi xem lợn rừng.

- Được, có điều lợn rừng nói không chừng sợ Tần Thấm nhà chúng ta, trốn hết cả đi, áo ngủ của Tần Thấm là gấu mà, lợn rừng không đánh được gấu.

Tần An học gấu kêu gừ gừ:

Tần Thấm đắc ý cực, kéo cái đầu gấu lông xù xù ở trước ngực lên cao, hưng phấn tụt xuống đất, chuẩn bị ăn sáng.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch