Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 70: Đánh người. (2)

Chương 70: Đánh người. (2)
Nhưng giờ Chu Hoành Chí bị bắt, Quân Tử càng thêm cẩn thận, cũng hiểu đi theo Bí thư Đường thì không thể gây thị phi, nếu không cuối cùng là ảnh hưởng tới chị mình, còn chuyện của Tần An thì quá vặt vãnh không đang nói.

Tần An bấm thời gian vừa vặn nghênh ngang bước khỏi cổng trưởng, cứ như một mình y bao vây năm người Đồ Cương.

Đồ Cương ngạc nhiên lắm, không ngờ Tần An biết mình chặn đường mà còn dám tới, nhổ phẹt điều thuốc lá đi:

- Thằng nhãi con, mày to gan lắm.

- Sửa xong xe rồi à?

Tần An liếc xéo chiếc xe địa hình, nhếch mép cưới khẩy điệu bộ vô cùng khó ưa:

- Cẩn thận lại hỏng.

Mấy tên đồng bọn nhao nhao cả lên, bao vây Tần An đề phòng y bỏ chạy.

- Thì ra chính là thằng nhãi này à, chẳng trách mày muốn dạy bảo nó, tao nhin đã muốn đánh rồi.

- Loại này chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đâu.

- Con mẹ mày, sau này đừng xen vào chuyện của tao và Lý Tâm Lam, nếu không bất kể lúc nào tao cũng có thể cho người đánh cho cha mẹ mày cũng không nhận ra.

Đồ Cương chỉ ngón tay vào ngực Tần An, đẩy một cái Tần An lùi mấy bước:

Tần An phủi phủi ngực áo như bị dính bẩn, rút túi quần ra một tờ tiền mới cứng, phe phẩy:

- Mấy thằng chúng mày, lại đây, cầm tiền xéo sang một bên cho tao.

Một trăm nhân dân tệ, bốn thằng học sinh đưa mắt nhìn nhau chảy nước dãi, cha mẹ bọn chúng là công nhân bình thường, lương tháng chỉ có bốn trăm đồng mà thôi, một trăm đồng là số tiền cực lớn, Đồ Cương mời bọn chúng tới đây cũng chỉ tốn một lần đi chơi game.

- Bảo chúng mày đi qua một bên, không nghe thấy à?

- Anh Quân.

Mấy tên quay lại nhìn, thấy Quân Tử đều giật bắn mình, líu ríu chào sau đó chạy đi, không dám nói thêm lời nào, ngay cả tiền cũng không dám cầm nữa:

Bọn chúng là học sinh năm thứ ba, tập tành làm lưu manh không thể không biết mấy vị đại ca trên trấn, đây mới là người giang hồ thực sự, không phải đám học sinh có thể dây dưa nổi, đông người cũng vô nghĩa.

- Tao ghét nhất là có kẻ nói đụng chạm tới mẹ tao...

Tần An nhân lúc Đồ Cương kinh ngạc định phân trần với Quân Tử, vung nắm đấm nhắm thẳng vào mũi Đồ Cương, chuyện đánh trộm này y lành nghề lắm.

Bốp!

Tần An không yếu, lại gần như nhảy lên mà đấm, Đồ Cương loạng choạng lùi lại, môi mằn mặn, không ngờ chảy máu rồi.

- Anh Quân, giữ hắn hộ em.

Quân Tử chẳng nói chẳng rằng đi tới bẻ ngoặt hai tay Đồ Cương ra sau, huých đầu gối, đè Đồ Cương xuống đất.

- Anh Quân, em không biết.. Ưm...

Đồ Cương rối rít phân bua:

Tần An đã có chuẩn bị từ trước, nhét ngay cái giẻ lau vào mồm Đồ Cương, khiến thằng này suýt bị cải giẻ bẩn thỉu làm nôn ra, cứ nhè những chỗ nhiều thịt trên người hắn đấm đá nhiệt tình.

Nhìn Tần An đánh người tới tưng bừng, đến Quân Tử cũng tròn mắt, mới tí tuổi đầu đã tàn nhẫn thế rồi, nếu không phải Tần An biết chọn chỗ mà đánh, không thể gây trọng thương, tối đa là sưng tím vài ngày thì hắn ra tay ngăn cản.

Đánh tới khi Đồ Cương không vùng vẫy chống cự nữa, Tần An đứng lên lau mồ hôi:

- Anh Quân, chúng ta đưa hắn về nhà.

- Làm thế là hơi quá lửa đấy.

Đánh người xong còn đưa về tận nhà, không phải là lòng tốt gì hết, mà là coi khinh người ta, Quân Tử thấy Tần An ngựa non háu đá làm thế là không giữ lại đường lui cho mình:

- Hôm nay em đánh hắn, mai hắn đánh trả, chẳng lẽ anh Quân có thể ngày nào cũng đi theo em được, cho nên phải giải quyết rốt ráo.

Kéo Đồ Cương từ góc tường đi ra, nhìn thấy Triệu Vệ Quốc.

Triệu Vệ Quốc cũng làm bài xong sớm, cùng mấy đứa bạn rủ nhau đi chơi, toàn là học sinh ba tốt, đã bao giờ chứng kiến cảnh như vậy, hai chân muốn nhũn ra.

- Nhìn cái gì mà nhìn, chưa bao giờ thấy đánh người à?

Tần An vỗ vỗ má Triệu Vệ Quốc, mặc kệ làm khiếp sợ tâm linh nơn nớt của đám học sinh ngoan này, cùng Quân Tử xách Đồ Cương như đống thịt bỏ đi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch