Xe tới trung tâm làm đẹp Thanh Sắc, Tôn Tôn đi làm tóc, Tần An ở ngoài đợi, lần này y không cần cố ý làm cho chững chạc nữa, dù sao thì y không can dự vào sự vụ cụ thể của Đại Ngu mà chỉ làm việc với Đỗ Thượng, còn người khác có để ý quyền uy của y không, có phục y hay không đều không quan trọng.
Gần đây Đỗ Thượng mang tới cho y một niềm vui bất ngờ, ông ta dựa vào địa lợi bao năm, khá thân thiết với Ngụy Văn Bân giám đốc ĐTH Tương Nam, Âu Dương Thường Lâm giám đốc ĐTH kinh tế Tương Nam, chỉ là trước kia thực lực quá yếu, không tận dụng được mối quan hệ này, bây giờ có sự đầu tư của Duy An thì tất nhiên là khác. Tần An cũng muốn có cơ hội gặp hai nhân vật truyền kỳ đưa tới sự quật khởi của ĐTH Tương Nam.
Ấn tượng của Tần An với Ngụy Văn Bân và Âu Dương Thường tới từ hội đấu thầu quảng cáo của ĐTH Tương Nam, mặc dù so với hiệu ứng Tiêu vương của ĐTH TW thì còn có khoảng chênh lệch, nhưng ở một số tiết mục chủ lực, hiệu quả quảng cáo không hề thua kém. Khi đó Tần Hoài và Tần An vừa mới thành lập tập đoàn giáo dục Quốc Phủ, hùng tâm đưa mắt khắp Tương Nam, cũng tham gia đấu thầu.
Thập niên 90, ĐTH Tương Nam giống đa phần xí nghiệp quốc hữu, làm ăn theo lề thói cũ, chủ yếu là đưa tin kiểu truyền thống, tiết mục mang tính tuyên truyền, phố biến kiến thức, khô khan buồn tẻ, nhìn bên ngoài hào nhoáng, thực chất ngầm thua lỗ. Nhưng là ĐTH cấp tỉnh, không muốn hạ mình đi làm những tiết mục giải trí, khi ấy mấy ĐTH ở Tương Nam, chỉ có ĐTH kinh tế do Âu Dương Thường Lâm lãnh đạo là có lãi.
Ngụy Văn Bân hạ quyết tâm cải cách, vẫy cờ tiến vào giới giải trí, Âu Dương Trường Lâm thao tác một loạt tiết mục vương bài, ví dụ như "Siêu cấp nữ thanh – Super Girl" bị người ta chỉ trích vô số, nhưng phải thừa nhận là cực kỳ thành công.
Tần An chọn Đại Ngu cũng là vì địa lợi này, muốn hưởng ké sự quật khởi của ĐTH Tương Nam, giờ có mối quan hệ của Đỗ Thượng thì tốt quá rồi, song chủ yếu vẫn cần Đại Ngu phải có thứ đáng kể nào đó mới thu hút được Ngụy Văn Bân đang ở thời kỳ vắt óc nghĩ cách xoay chuyển tình thế.
Tần An đang suy nghĩ thì một chén trà nóng đặt trước mặt, y không chú tâm, cứ vậy cầm lên uống mới để ý đôi bàn tay đưa chén trà tới hết sức trắng trẻo non mịn, ngẩng đầu lên, thì ra là Lâm Vi.
- Anh Tần, hay tôi nên thay đổi cách xưng hô gọi là ông chủ?
Lâm Vi cười duyên dáng, cô vẫn nhớ Tần An là người khôi hài dễ nói chuyện, mấy năm qua Lâm Vi luôn ở trạng thái không nóng không lạnh, tuy hợp đồng công ty cũ vẫn còn thời gian nữa mới hết hạn, song cô quyết tâm thương thảo chấm dứt hợp đồng trước thời hạn, bên kia không nhiệt tình giữ lại. Đây xem như là một vụ đánh cược của Lâm Vi, cô là một nữ nhân có tham vọng, không cam chịu tầm thường:
- Tùy cô thôi, hình như bây giờ cô có vẻ nhàn nhã, song thời gian nữa cô sẽ rất bận rộn đấy, chất giọng của cô ổn định, lại có kinh nghiệm sân khấu, thời gian qua giám đốc Đỗ đã liên hệ nhiều nhạc sĩ có tiếng, chuẩn bị được một số bài hát tốt, công ty cũng cần cô để thể hiện thực lực của mình.
Từ khi chuyển sang Đại Ngu, mặc dù chỉ là một minh tinh nhỏ hạng hai hạng ba, nhưng công ty cũ là Văn hóa giải trí Gia Tây được xem là có tiếng trong nghề, mấy tờ báo giải trí lại thích chủ đề dính dáng tới cái gọi là màn che đăng tín, nên đăng tin không ít gọi là nóng lên tạm thời, song vì cô không có hoạt động gì tiếp theo nên nguội đi nhanh chóng.
Dù vậy Lâm Vi rốt cuộc có cơ sở hơn rất nhiều người mới, thêm vào ngoại hình tươi trẻ, có quần thể chú ý nhất định, hiện giờ có thể coi là cột trụ tuyệt đối của Đại Ngu rồi.
- Công ty gần đây lại ký thêm người mới sao?
Lâm Vi uyển chuyển hỏi, Đỗ Thượng có ký hợp đồng với vài sinh viên vừa tốt nghiệp học viện âm nhạc Tương Nam, song còn chưa phải là hợp đồng quản lý chinh quy: