Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 720: Gặp lại. (2)

Chương 720: Gặp lại. (2)


- Không cần mua gì hết, về rửa tay ăn bánh trôi là được.

Lý Thục Nguyệt cúp điện thoại luôn, cô đang bận rộn:

Biết ngay mà, Tần An không biết có nên tự hào về linh cảm của mình không nữa, thở dài cất di động vào túi, lề mà lề mề lên lầu, mình trốn tránh cái gì chứ? Nhà mình cơ mà.

Tần An không mang chìa khóa, bấm chuông.

Cửa mở ra.

Đường Mị đứng trong cửa, vẫn như thế, chẳng thay đổi chút nào cả, đưa tay phủi cái lá trên vai Tần An:

- Về rồi à?

- Ừ.

Tần An gật đầu:

- Đi rửa mặt rửa tay đi, chuyện ở tỉnh thành ra sao?

- Cũng được, kỳ nghỉ này thế nào?

- Bình thường, chỉ là chưa làm bài tập, thật phiền.

Đường Mị chỉ đống bài vở trên bàn:

- Cho chép này.

Bài tập nghỉ đông bị cuộn tròn nắm trong tay Tần An, cũng ném lên bàn:

- Được, tôi tới phòng cậu chép.

Đường Mị gãi gãi mái tóc như ổ gà:

Tần Thấm cong môi lên, mũi chun vào, lông mày nhíu thành cục, tức giận nhìn hai người rồi chạy vào bếp mách mẹ.

- Này hơi đứa, đừng có làm thế trước mặt trẻ con có được không, ảnh hưởng không tốt.

Lý Thục Nguyệt từ bếp đi ra mắng:

- Bọn, bọn em có làm gì đâu.

Đường Mị đứng ở cửa phòng Tần An hơi đỏ mặt nói:

- Còn không làm, đi chép bài tập của nhau, không sợ Tần Thấm học hư.

Tần An nhún vai, gặp lại Đường Mị rồi, không có bất kỳ chuyện gì như y lo ngại, vẫn như cũ, không thay đổi gì cả.

Đường Mị ở rất nhiều chuyện hết sức cầu kỳ, nhưng ở một mình, không có giúp việc, cầu kỳ tới mấy cũng chẳng thể chú ý tới mọi mặt, như ăn uống, nhiều lúc qua loa cho có, buổi tối có một mình cũng chẳng muốn làm cơm, ở lại nhà Tần An ăn bánh trôi.

Ăn xong Đường Mị muốn mua vài thứ, kéo Tần Thấm theo, Tần An ngồi ở ghế sô pha gửi tin nhắn cho Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan, một lúc sau Lý Thục Nguyệt rửa bát xong ngồi bên nhìn y.

Tần An mặt dày tới mấy cũng không dám tiếp tục nữa, cười trừ dừng lại.

- Còn biết xấu hổ à?

Lý Thục Nguyệt nhéo tai Tần An, cùng một lúc nhắn tin cho hai cô gái, thật là vất vả:

- Chị nhẹ tay, con người sống chỉ có một cái mặt, sao không biết xấu hổ ạ.

Tần An còn cãi cố:

- Nhưng mà vì hạnh phúc tương lai, phải vứt cái mặt này đi thôi.

- Chỉ bẻm mép.

Lý Thục Nguyệt buông tay ra, ngồi xuống ghế, thoải mái duối người cầm tài liệu kinh doanh lên đọc:

Tần An theo thói quen ôm chân cô đặt lên đùi, đắp chăn lên:

- Chị, chân chị lạnh quá, thử đi khám Trung y xem.

- Sao, chê chân chị thối không muốn ủ nữa à?

Lý Thục Nguyệt nghiêm mặt:

- Đâu ạ, được ủ chân cho chị dâu là phúc của em chồng mà.

Tần An cười hì hì, chân chị dâu chẳng hề thối, con rất thơm, nói xong mới thấy lúng túng, sao lại lỡ mồm nhắc tới chủ đề ái muội này chứ, lảng đi:

- Đường Mị đưa Tần Thấm đi đâu mà mãi không về.

- Lại chú ý tới Đường Mị rồi à? Em đừng trêu chọc vào người ta nữa.

Lý Thục Nguyệt thực sự sợ điều này, chuyện với Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan đã hoang đường lắm rồi, thiệt thòi cho cô bé đó, đều xinh xắn đáng yêu cả, nếu Tần An còn tiếp tục lăng nhăn chú ý tới cô gái khác, cô xấu hổ không dám nhìn mặt người ta:

- Em nào dám, từ đầu tới cuối là cô ta trêu chọc em mà.

Tần An thấy rất oan uổng:

- Thế thì tốt, mẹ em dặn chị trông coi em, đừng để em đi trêu hoa ghẹo cỏ, nếu không thế nào chị cũng nhéo tai em.

Tần An vội nghiêng người tránh tầm với của cô, mẹ nghe đâu ra mấy chuyện này:

- Mẹ em thật là, em đâu xấu như vậy.

- Còn chưa đủ xấu hả, cứ mỗi lần thấy Diệp Tử với Tôn Tôn là chị xấu hổ thay em, nếu em không phải em chị thì chị ném xuống ao nhà mình cho cá ăn rồi.

Vẫn như mọi khi, hai chị em ngồi ở phòng khách, Lý Thục Nguyệt đọc tài liệu, Tần An làm việc của mình, sau đó ai về phòng của người ấy, ảnh hưởng của buổi tối dã ngoại đó hoàn toàn không còn.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch