Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 726: Váy ngắn thuần khiết (2)

Chương 726: Váy ngắn thuần khiết (2)


- Các cậu nhìn cái gì thế?

Cho dù là Ngải Mộ chăng nữa bị nhiều ánh mắt "không lành mạnh" chiếu vào như thế cũng khó tránh khỏi xấu hổ, cầm vở đánh đuổi, riêng Tần An được ưu ái đánh cho hai cái, hừ một tiếng:

- Tần An, nhà cậu nhiều tiền như thế, muốn nhìn thì phát cho cả trường mỗi người một bộ đi.

- Nếu mình làm thế thì trường học chắc chắn không được mặc, cải cách đồng phục không còn hi vọng gì.

Tần An lắc đầu:

- Vì sao?

Chu Hướng Phong không hiểu:

- Miễn phí mà, trường học có mất cái gì đâu.

- Cậu nói ngược, vì miễn phí nên trường học không được gì, đương nhiên lấy ra vô số lý do ngăn cản, tuy không đơn giản chỉ là cớ, chuyện đó có nhiều vấn đề cần suy nghĩ lắm. Nhưng nếu đồng phục thu phí, trường học sẽ được nhận chiết khấu, chiết khấu càng lớn thì những vấn đề kia càng có khả năng bị bỏ qua.

Ngải Mộ sống trong tập thể chính phủ nên gật đầu tán đồng ngay, còn đám Chu Hướng Phong vẫn như hiểu như không.

Tần An thì vẫn đang tưởng tưởng cảnh đó, sân trường cao trung, váy dài năm phân, một trận gió thổi qua, mép váy nối nhau phất phới, ngẫu nhiên thấy được đùi thiếu nữ trắng thon thả, làm tim đập không thôi. Đi trên cầu thang, mặt dầy ngẩng đầu lên khiến các cô gái thẹn thùng áp chặt váy bước đi, ném cho vài ánh mắt tức giận thẹn thùng...

Quá đẹp, thật vô lý sao mà đồng phục trường lại không có váy chứ? Tần An kích động, bắt đầu tính toán chi phí cho mỗi bộ đồng phục, vì để các nữ sinh mặc váy, y đành thiết kế luôn cả đồng phục cho nam sinh, nếu không người ta nhìn một cái là thấu ý đồ của y.

Tần An có hứng thú cực lớn với việc này, đáng tiếc Nhất Trung chẳng mấy ai cùng chí hướng, đám Chu Hướng Phong chỉ ủng hộ miệng vì cho rằng không thực tế. Một tay vỗ không kêu, Đường Mị có thể giúp, cô mà lên tiếng thì sức nặng mười phần, có điều khả năng Đường Mị ủng hộ mình là quá nhỏ, mà khả năng cao là bị cô dùng ánh mắt hận sắt không thành thép giáo huấn một trận.

Vừa mới khai học, không khí học tập ở trong trạng thái ì ạch chậm rãi, Tần An trừ thi thoảng hoàn thiện kế hoạch váy ngắn của mình, tuyệt đại đa số thời gian chuẩn bị cho kỳ thi Olympic sắp tới, kỳ thi năm nay do đại học Trung Nam tổ chức, diễn ra vào ba ngày.

Đường Mị vẫn bộ dạng đó, chẳng mấy hứng thú với học tập, có điều có lẽ là thấy chán, nên cuối cùng đã đụng tới sách giáo khoa phát từ năm ngoái mà tới giờ vẫn trắng sạch như mới, hình như định học qua loa một chút rồi.

So với học kỳ trước, thay đổi lớn nhất của lớp 156 là Đường Mị được nam sinh chú ý hơn cả Ngải Mộ, có kẻ rảnh rỗi thống kê, trong vòng một tuần qua Đường Mị thu được hơn Ngải Mộ bốn bức thư tình, làm sao thống kê được? Đơn giản, hai cô gái này giống nhau, đều ném thẳng vào thùng rác góc lớp.

Đối diện với thay đổi này, Đường Mị chỉ cười lạnh, càng thấy mình không sai, bọn con trai là động vật nửa thân dưới, vì ngoại hình quyết định thích một người hay không, chẳng quan tâm cô từng là ai, trông thế nào.

Tiếng huyên náo của giờ tự học buổi sáng làm người ta đau đầu, sờ ngăn bàn, nhìn thấy một phong thư màu trắng.

Loại thư này Đường Mị nhìn thấy nhiều lần rồi, đều mua ở căng tin trường, hai hào một cái, nó chẳng khác gì những lá thư khác, bị cô ném vào thùng rác.

Đường Mị ngồi về chỗ, ngây ra mấy giây, cảm giác vừa nhìn thấy cái gì đó quen tqueen, tim đập thình tịch, chạy vội tới thùng rác nhặt bức thư lên, xem tên người gửi.

Tần An.

Vội vàng mở lá thư, đúng là một bức thư tình, hàng chữ đánh máy đẹp đẽ, lời văn có vài phần bút lực, một đoạn kinh ngạc, một đoạn lặng lẽ quan sát, một đoạn say sưa trong điệu múa thiên nga, một đoạn trằn trọc rồi hạ quyết tâm, và một lời mời.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch