Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 730: Rất xứng đôi. (2)

Chương 730: Rất xứng đôi. (2)


Mấy nam sinh rảnh rỗi khều nhau xem lớp trưởng đại chiến lớp phó, thiếu mỗi bỏng ngô là tuyệt:

- Tôi đang kiểm tra kỷ luật, xem có ai lãng phí thời gian tự học không, bạn học Tần An, chính cậu đấy, là cán bộ học tập mà ngang nhiên vi phạm kỷ luật, càng xử nghiêm:

Đường Mị hiển nhiên có đầy đủ lý do của mình:

- Tôi học mỹ thuật, bạn quản được à?

Cưỡng từ đoạt lý là sở trường của Tần An:

- Đây là chứng cứ yêu sớm, tôi sẽ tố cáo cậu.

Đường Mị cầm bức ảnh phác họa lên xem, nhìn Tần An với ánh mắt thất vọng:

- Cô gái mắt to này sao giống Diệp Trúc Lan thế, còn cô gái vóc dáng cao ráo này là Tôn Tôn, hay quá, một trái một phải, còn thiếu niên xách cặp đi giữa đúng là đẹp trai sáng láng đấy.

Đám hiếu sự xung quanh cười rộ lên, phải công nhận Tần An vẽ có thần, nhìn có thể đoán ra người.

Tần An cướp lại bản thảo, y chính muốn hiệu quả này, ba người cùng mặc đồ tình nhân, hai cô gái da mặt mỏng sẽ không dám, song là đồng phục thì có thể mặc quang minh chính đại. Tưởng tượng xem người đi đường nói gì, xem kia chàng trai và hai cô gái kia thật đẹp đôi... Tần An ủ mưu lâu rồi.

- Vẽ tôi vào, chỉ hai chúng ta thôi.

Đường Mị lại giật bức tranh:

- Đừng ôn ào, đang tự học.

Tần An áp giọng xuống, đám Chu Hướng Phong đang nhìn, y không muốn người ta cho rằng hai bọn họ có quan hệ ái muội:

- Có vẽ không? Không vẽ tôi đi tố cáo với thầy Cung là cậu và hai cô gái kia yêu sớm.

Đường Mị dọa:

- Được, được.

Vẽ thì vẽ, Tần An không thèm tranh cãi, cô gái dám chui vào chăn người ta dám tố cáo người ta yêu sớm, mặt dày đúng là vô địch mà:

- Ngoan.

Đường Mị đắc ý về chỗ:

Chu Hướng Phong hâm mộ:

- Nếu Thái Yên đối xử với tôi như thế thì tốt quá.

- Cậu chỉ suốt ngày mơ mộng, con gái là phải chủ động theo đuổi, cô gái như Thái Yên, cậu mà không nói, đừng mơ người ta có tí biểu lộ nào.

Tần An giận cá chém thớt:

- Đường Mị chẳng phải theo đuổi cậu à?

- Đường Mị?

Tần An không biết đánh nói sao nữa, buông một câu gọn lọn:

- Cô ta bị điên đấy.

Hết giờ tự học, Tần An cũng vẽ xong, giao tranh cho Đường Mị.

Đường Mị hớn hở mở ra xem, tức thì trừng mắt lên hét lớn:

- Tần An.

Tần An cười ha hả, y đúng là vẽ theo yêu cầu của Đường Mị, đồng phục đúng là đồng phục mà y thiết kế, cô gái cũng là đầu ổ gà, kính to sụ, hình tượng nhất quán của Đường Mị, còn bên cạnh thì không cách nào biết là ai rồi, đồng phục nam vest, dày đen, quần đen, xách nghiêng ba lô, tóc ổ gà, kính còn khoa trương hơn Đường Mị.

Ngải Mộ nãy giờ luôn chú ý tới bọn họ, ghé đầu tới nhìn, không ngại xát muối vào vế thương của Đường Mị:

- Đây là ai thế, thật xứng đôi với bạn.

Không thể nói Tần An là loại người có thù ắt báo, nhưng y thích chơi ác, có rất nhiều tâm tư xấu, Đường Mị dù thông minh hơn y cũng không dễ dàng áp chế được.

Chẳng thèm để ý tới lời mỉa mai của Ngải Mộ, Đường Mị đợi bạn học đi hết rồi, tẩy đi vài chi tiết thừa trên bức tranh, chỉnh sửa một hồi hài lòng viết lên bức tranh hàng chữ " Tần An và Đường Mị cùng đi học", sau đó kẹp vào cuốn Giám thưởng tranh cung đình Pháp thời phục hưng, sau đó mới tới nhà ăn.

Khi Đường Mị tới nhà ăn thì đa phần học sinh đã lấy cơm tản đi khắp nơi rồi, số ít ngồi ở nhà ăn, còn lại tụ tập dưới những gốc cây tán gẫu, Nhất Trung rất nhiều địa điểm kín đáo thích hợp hơn nhà ăn ồn ào, không thì về lớp cũng được. Cô lên nhà ăn nhỏ trên tầng hai, nhìn thấy Tần An và hai cô gái kia lại ngồi một góc, Diệp Trúc Lan thi thoảng gắp trộm thức ăn của Tần An, Tần An mặt dày gắp cả thức ăn ăn dở của Diệp Trúc Lan, còn Tôn Tôn thong thả húp từng ngụm canh nhỏ, nụ cười nhè nhẹ rất có khí chất đại gia khuê tú.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch