Chương 743: Quan Âm đại chiến Hồ ly tinh, phần 2. (1)
Đường Mị nhanh như cắt lăn một vòng, mở ngăn ngầm dưới giường, lấy ra một khẩu súng, mở chốt bảo hiểm, đứng ở bên cửa phòng ngủ.
Khóa nhà Đường Mị hơi đặc thù, khi mở phải xoay nhiều hơn vài vòng, tiếng khóa mở trong đêm tối nghe rất rõ, là trộm? Không thể nào, nếu là trộm sớm bị vệ sĩ của cô xử lý rồi mới đúng chứ.
Cửa mở ra, Đường Mị tập trung tinh thần cũng chỉ nghe tiếng bước chân rất nhẹ, mục tiêu rõ ràng, đi qua phòng khách tới thẳng phòng ngủ.
Không phải trộm, Đường Mị phán đoán ra ngay, phòng khách có treo bức tranh Picasso, dù trộm không nhận ra giá trị của nó thì bên cạnh là dây chuyền vàng, trộm ngu tới mấy cũng phải nhận ra giá trị của nó, đó chính là biện pháp mà cô bố trí đề phòng có kẻ đột nhập vào nhà, hai thứ đó để ở chỗ dễ thấy, sẽ cho thêm thời gian để vệ sĩ của cô tới hoặc cô phản ứng.
Kẻ này làm gì mà lại thẳng vào phòng ngủ? Như thế mục đích của đối phương không phải vì tiền.
Đợi tiếng bước chân tới gần, vừa thấy bóng người, Đường Mị co chân đá ngay vào ống đồng, người kia bị đá trúng kêu lên loạng choạng ngã lên giường, nghe thấy tiếng nữ, Đường Mị không chút do dự đè lên người, tay bóp cổ đối phương, tay dí súng vào gáy:
- Đừng nhúc nhích, nếu không tôi bắn chết.
- Đường Mị, cô bị điên à, cô dám đánh tôi, tôi không tha cho cô.
Đường Mị thất kinh, đây không phải giọng con hồ ly tinh sao? Vội vàng buông cổ Tôn Tôn ra, nhưng Tôn Tôn chẳng phải vừa, thấy đối phương lơi lỏng là cong người hết sức dẻo dai đá vào Đường Mị, Đường Mị đau đớn lảo đảo ngã xuống giường, Tôn Tôn lăn mình thoát khỏi sự khống chế.
- Cô mới là đồ điên, nửa đêm chạy vào nhà tôi làm gì?
Tách một cái đèn bật sáng, Đường Mị liền nhìn thấy khuôn mặt đáng ghét của con hồ ly tinh, con hồ ly tinh cũng thông minh lắm, mặc như quả bóng tròn, còn đội mũ dạ, không sợ nửa đêm có ai nhìn thấy bộ dạng lẳng lơ của cô ta nổi ý đồ phạm tội.
- Tôi tới bắt gian đấy.
Tôn Tôn hùng hồn nói:
- Bắt gian? Bắt gian cái gì? Dù tôi và Tần An lên giường cũng chẳng liên quan gì tới cô, sao không gọi Diệp Trúc Lan tới bắt gian?
Đường Mị tức lắm:
- Diệp Tử ngủ rồi, gọi không dậy, bạn ấy bắt được, tôi cũng bắt được, nói, Tần An đâu?
- Cô định làm cái gì?
Đường Mị xoa lưng vẫn còn đau:
- Đương nhiên là chửi cô rồi, không biết xấu hổ, cô nhốt cậu ấy vào đâu rồi?
- Tôi sợ cô à? Đồ tiểu tam.
Đường Mị chỉ bên giường:
Tôn Tôn giờ mới nhìn thấy cái chăn bị cuộn tròn, chẳng lẽ Tần An trốn trong đó? Vì sao mình tới cậu ta không nói gì? Trốn mình sao, định đi tới, nhưng chân đau nhói ngã xuống:
- Đường Mị, cô đá gãy chân tôi rồi.
- Đáng đời.
Miệng nói thế Đường Mị biết, Tôn Tôn mà làm sao, tên khốn kiếp này hận chết mình, giờ trong lòng y, tiểu hồ ly tinh này là búp bế sứ, không ai được đụng vào, cầm điện thoại bấm số:
- Sao cô biết Tần An ở đây.
- Tần An tối nào cũng nhắn tin chúc tôi và Diệp Tử ngủ ngon, hôm nay đợi mãi không thấy, tôi gọi điện cũng không nhận máy, sốt ruột gọi cho chị Thục Nguyệt mới biết cậu ấy đưa cô về, tôi đợi mãi vẫn không gọi được liền hoài nghi, quả nhiên.
Nếu là người khác Tôn Tôn chẳng lo, nhưng Đường Mị thì cô không sao yên tâm được, đấu tranh tư tưởng mãi quyết định chạy sang đây:
- Sao cô có chìa khóa nhà tôi.
- Chị Thục Nguyệt đưa.
Tôn Tôn thản nhiên ném chìa khóa lên giường:
Chị dâu đưa?
Theo lý mà nói mình tiếp xúc với chị dâu không ít, đối với Tần Thấm càng thân, Tần Thấm rất thích mình, tối hôm đó còn cùng chị dâu tâm sự, trong khi tên khốn kiếp chơi đùa với Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn trong phòng, xem ra trong lòng chị dâu, hai người họ thân thiết hơn.
Nghĩ thế không khỏi tủi thân.
- Tần An làm sao thế, sao lại nằm dưới giường tới giờ vẫn không nhúc nhích?
Tôn Tôn hoài nghi nhìn Đường Mị, tuyệt đại đa số thời gian thái độ của cô với Đường Mị là thế:
- Uống say, rồi ngủ ở đây, vừa rồi cô vào, tôi thấy có nguy hiểm nên đá xuống giường, cô không thấy trong phim ảnh đám sát thủ gì đó nửa đêm xông vào, đều không biết ba bảy hai mốt bắn người nằm trên giường à?