Nhất Trung thành phố hưởng ứng yêu cầu bốn mới của sở giáo dục biểu diễn đồng phục mới, tham dự có phó chủ nhiệm giáo ủy Lưu Nhan, chủ tịch quỹ giáo dục Lạc Thần Lý Thục Nguyệt, cùng lãnh đạo các trường trong thành phố tới xem, còn có ĐTH thành phố ghi hình toàn bộ quá trình.
Mặc dù không hề có diễn tập trước, nhưng chủ yếu là hiệu trưởng làm công tác báo cáo, quá trình biểu diễn của học sinh kỳ thực đơn giản, lại toàn là những học sinh từng biểu diễn trên sâu khấu, đi một vòng rồi quay về, không có sai sót gì.
Kết thúc biểu diễn, các nữ sinh không thay đồng phục ra, một là phiền phức, hai nữa là thích đẹp, có thể khoe đồng phục mới trước mặt bạn bè, tính ra thì đây mới là lúc buổi biểu diễn các nữ sinh mới bắt đầu.
Quả nhiên lớp học nào cũng như muốn nổ tung, các cô gái về lớp liền thành minh tinh, được những nữ sinh khác bao vây kín xung quanh, hỏi han ríu rít không ngừng, nhà trường thậm chí bất lực trong việc giữ trật tự suốt một tiết sau đó. Cứ nhìn độ nhiệt tình này mà xét, đám nữ sinh sẽ lực lượng lớn nhất giúp Tần An thực hiện kế hoạch vắn ngắn sân trường của y.
Tan học Tần An vẫn cùng Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đi hoc học về, lần này thì y thỏa mãn rồi, hai cô gái bên cạnh đều mặc váy ca rô đen đỏ đậm phong tình Scotland, áo ghi lê đen và só mi trắng ôm hông, giày đế bằng đơn thuần, tất trắng, mép váy đung đưa, còn có khuôn mặt như hoa đẫm sương sớm.
Nhìn Tần An đi tụt về sau một bước, mặt ngất ngây hạnh phúc, hai cô gái đỏ mặt, làm gì có ai suốt dọc đường cứ nhìn người ta chằm chằm như vậy, bộ dạng háo sắc ghét chết đi được.
Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn nhìn nhau đợi Tần An tới gần đồng loạt co chân đá một phát vào ống đồng làm Tần An đau đớn ngồi bệt xuống đất, hai cô gái đắc ý nắm tay nhau chạy mất, mép váy tung bay, đùi lấp ló, Tần An đau cũng cam lòng.
Tần An về nhà thì chị dâu đã đón Tần Thấm về rồi, Tần Thấm kéo Tần An ngồi xuống xem nó làm bài.
- Tần Thấm hôm nay có được biểu dương không?
- Không được, cháu làm hộp bút chì của Hạ Tiểu Hoa rơi xuống đất, Hạ Tiểu Hoa khóc nhè, cháu xin lỗi rồi mà bạn ấy không tha thứ, đòi cháu mời ăn kẹo mới được, cháu đành đồng ý.
Tần Thấm giảu môi, nó không thấy mình làm gì sai, chỉ chẳng may thôi mà, Hạ Tiểu Hoa là đồ xấu tính, muốn ăn kẹo thôi, có điều là bạn bè, nó không chấp:
- Tần Thấm biết xin lỗi là đáng được biểu dương rồi, biết sai sửa chữa, biết xin lỗi là trẻ ngoan, Tần Thấm giỏi lắm.
Tần An xoa đầu Tần Thấm, mặc dù Tần Thấm ở nhà là điển hình biết sai cứ làm, nhưng chỉ cần không đem thói quen được chiều chuộng ở nhà dùng ở nơi khác là tốt rồi:
Đây chính là minh chứng chứng tỏ mình không làm hư Tần Thấm, Tần An đi vào bếp nói cho chị dâu biết.
- Nhìn cái gì mà nhìn?
Lý Thục Nguyệt đang bận rộn nấu nướng, lườm y một cái rồi tự làm:
Tần An mãi một lúc mới nói lên lời:
- Chị, cái váy này.
- Không cần nhìn nữa, là đồng phục của trường em đấy.
Lý Thục Nguyệt kéo mép váy xuống, rõ ràng váy nữ sinh mặc lên người cô có hơi ngắn một chút, má đỏ au:
- Em bảo sao quen mắt thế.
Tần An tặc lưỡi, cứ nghĩ nữ sinh mặc thứ này mới đẹp, ai ngờ chị dâu mặc vào đúng là giết người:
- Em là đồ bại gia, quyên cho trường nhiều đồng phục như thế, chị tranh thủ kiếm chút chứ, coi như giảm lỗ, thuận tay lấy một bộ, hiệu trưởng trường em cũng mặt dày, bộ dạng lấy thoải mái, rõ ràng là quỹ giáo dục quyên tặng... Còn nhìn nữa à?
Lý Thục Nguyệt thấy Tần An vẫn nhìn mình không chớp, lại còn nhìn phần đùi, đỏ mặt giơ tay muốn cốc y:
Tần An cười hì hì thò đầu tới cho chị dâu cốc.
- Bỏ đi, không đánh nữa, dù sao chẳng quản nổi em.
Lý Thục Nguyệt rụt tay lại:
- Chị cũng nhất thời nhớ lại khi còn đi học, mặc ở nhà thôi mang ra đường người ta lại bảo cưa sừng làm nghé... Em bảo có đẹp không?
Trong bếp hơi nóng, Lý Thục Nguyệt vô thức kéo cổ áo, phựt một cái, cúc rơi xuống, lộ ra mảng da ngực trắng mịn màng với áo lót màu đen, hai màu đen trắng tôn lên nhau vô cùng bắt mắt.