Ăn sáng xong Tần An rời khách sạn Giang Tâm, thong thả đi lên cầu, nhớ ra là không có xe bus, xem thời gian thấy còn sớm, cũng không về khách sạn kiếm xe nữa, thong thả đi trên cầu bê tông qua bờ tây.
Năm 1997, Trung Quốc vẫn còn là vương quốc xe đạp, Tần An đi trên đường dành cho xe đạp, thi thoảng nghe tiếng chuông leng keng. Trong trí nhớ Tần An, bài văn thường có miêu tả thế này, "leng keng leng keng, Tiểu Minh quay đầu nhìn, thì ra là cha về rồi." Mười năm nữa thôi xe đạp sẽ còn hiếm hơn cả Mercedes và BMW chạy trên đường.
Xe đạp sẽ không bị đào thải, nhưng không phải là công cụ giao thông chủ yếu nữa, tiếng chuông leng keng êm tai sẽ hiếm khi nghe thấy ở thành phố lớn, thay vào tiếng còi xe ô tô buốt óc.
Tần An đi ngược chiều, nhảy trái né phải tránh dòng xe qua lại, đi một lúc mới nhận ra, nếu cứ thế này xuống cầu đi xe bus thì muộn mất, lấy di động ra gọi điện cho Triệu Địch Mông, tuy y có đặc quyền, nhưng đó không phải là quy định ghi trên giấy, phải nể mặt ban tổ chức.
Leng keng leng keng.
Tiếng chuông xe đạp vang lên sau lưng, Tần An không quay đầu lại, y đi bộ ngược chiều xe đạp đã khó rồi, thằng điên nào lại đi xe đạp ngược chiều thế.
Leng keng.
Tiếng chuông vẫn sát đằng sau, Tần An không quay đầu lại, xe nhiều lắm, y phải né liên tục, phía trước toàn là khuôn mặt cau có, hiển nhiên là rất bất mãn với hành vi làm nhiễu loạn giao thông của y.
Leng keng.
Tiếng chuông như nhất định muốn Tần An phải chú ý, nhíu mày quay lại, thấy một cô gái nhỏ nhắn đẩy một cái xe đạp Vĩnh Cửu Thượng Hải có tỉ lễ rất không tương xứng, mồ hôi nhễ nhại theo sau.
Tần An thở hắt ra, đành cầm lấy ghi đông, ngồi lên bàn đạp:
- Lên đi.
Cô gái lau mồ hôi mỉm cười, ngồi ở phía sau, ôm chặt eo Tần An.
- Ê ôm chặt thế làm gì, phải sẵn sàng nhảy xuống đấy.
Tần An nói lớn, lần này tới lượt y bấm chuông liên tục, cố nặn ra nụ cười nói với người đi ngược chiều mình:
- Xin lỗi, xin lỗi.
Cuối cùng cũng xuống được cầu, giờ thì thuận đường rồi, Tần An đi theo đường xe bus tới Đh công nghiệp, con đường này rất quen thuộc với y.
Leng keng leng keng, gió thối qua làm tiếng chuông xe vỡ vụn, bánh xe lăn trong trên con đường trải nhựa, chàng trai cao lớn, cô gái yêu kiệu dựa vào lưng, tạo thành bức tranh đơn giản đầy hơi thở thời đại.
- Sao lại tới đây?
Mãi mà cô gái phía sau chẳng nói lời nào, Tần An đành phải hỏi:
- Sao giờ mới hỏi, tôi cho rằng vừa gặp nhau là cậu mừng rỡ hỏi câu này rồi.
Đường Mị áp má vào lưng Tần An:
- Xe ở đâu ra thế?
Tần An biết Đường Mị không bao giờ làm những chuyện vô vị vô mục đích, y thì cẩn thận nhìn đường, dù sao thì lâu lắm rồi không đi xe đạp, có hơi lóng ngóng, phía sau còn là một người nữa, không thể tùy ý ném xe bỏ chạy được:
- Tôi chặn một người, cho anh ta một nghìn, thế là người đó cao hứng đem xe cho tôi.
Đường Mị vỗ ghế sau, giọng có vẻ thấy đáng tiền lắm:
Tần An khựng người, chân chống xe, dừng bên đường, quay đầu nhìn Đường Mị, hỏi:
- Bạn muốn tới Đh công nghiệp?
- Ừ, gần đây tôi chú ý tới một hạng mục nghiên cứu thay thế đất hiếm của họ.
Đường Mị né tránh ánh mắt Tần An:
Chỉ là cái cớ tùy ý bịa ra thôi, Tần An biết không phải lại không nói ra, tiếp tục đạp xe đi.
Xe dừng trước cổng Đh công nghiệp, Đường Mị đứng ngây ra xuất thần.
- Thật ra cũng chẳng có gì đáng xem đâu.
Tần An lẩm bẩm dựng chân chống xe đạp để lại đó nhìn ngôi trường đại học duy nhất không có tường bao, nơi này chia cắt thành từng khu như đường phố, khắp nơi đều mang không khí học tập nghiêm túc, cuối tuần trong trường dù náo nhiệt hơn bình thường, nhưng vẫn trống trải.
Đường Mị đưa tay nắm tay Tần An, cô muốn cùng y đi vào trường, y muốn đi vào quá khứ của y, muốn hiểu đó là phần tình cảm thế nào, muốn nghe y nói về khoảng thời gian đã vứt bỏ ở đây.
Tần An nhìn bàn tay nhó nhắn của Đường Mị nắm tay mình, không rụt lại, thong thả vào trường, vợ y từng khéo léo đề xuất, muốn tới Đh công nghiệp xem thế nào, có lẽ từ khi đó, vợ y đã biết, trong tim y có một hình bóng, khiến cô bi thương.