Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 776: Tôi là nữ nhân của cậu. (2) (2)

Chương 776: Tôi là nữ nhân của cậu. (2) (2)


Chiếc xe đi xa dần, Tần An cúi đầu sút cục đá dưới chân, cục đá bay vèo va đánh chát vào cột đèn đường rồi bắn ngược lại làm y luống cuống né tránh.

Tôi là nữ nhân của cậu.

Không xấu hổ, không rụt rè, như trần thuật một sự thực hiển nhiên.

Đường Mị... Vì sao lại là cái tên này? Nếu là cái tên khác, chuyện có lẽ sẽ không phức tạp như thế. Bạn muốn tôi vì bạn mà cười, đó há chẳng phải là nuối tiếc của tôi?

Tần An rút di động ra, soạn tin nhắn như thế, rốt cuộc không gửi đi mà xóa bỏ, rồi lại viết, sau đó gửi vào một số di động quen thuộc nhất.

Không thể có hồi âm, y cũng không hi vọng có hồi âm, cho nên Tần An cho di động vào túi, ngẩng đầu nhìn anh sáng chói trang.

Đoạn đường này có rất ít người qua lại, Tần An định đi ra giữ đường vẫy xe, cảm giác túi có động tĩnh, không chút do dự đá ngược về phía sau.

- Á...

Một người Duy tộc (*) tóc xoăn vàng, mày rậm trúng đón liên tục lảo đảo lùi lại tới khi chạm vào cột đèn:

Tần An biết lực chân của mình làm gì lớn tới mức để tên trộm này hét lớn như thế, vậy chỉ có một khả năng là hắn có đồng bọn thôi, nhanh như cắt rút thắt lưng ra, quả nhiên có mấy tên người Duy tộc từ bụi cây nhảy ra, vung thắt lưng quất vào mặt.

Chát!

Thắt lưng da trong không khí phát ra âm thanh hãi người, lần này mới là tiếng kêu đau đớn thật sự, gục xuống, thắt lưng của Tần An do Tôn Tôn mua, không hề nhẹ chút nào.

- Trộm, bắt lấy chúng.

Còn những ba tên Tần An không dại mà làm càn, lùi lại hét:

Sinh viên xung quanh nghe thấy liền có một đám xông tới, chẳng biết ai ra tay trước, đấm vào mặt một tên, hai thằng kia cùng đường vô cùng hung bạo xô mấy sinh viên ngã dúi dụi bỏ chạy, tên đồng bọn kia lồm cồm bò dậy định chạy theo nhưng muộn rồi, thành đối tượng trút giận cho đám sinh viên.

- Đưa bọn chúng tới đồn cảnh sát.

Đám đông nhao nhao, vì giải lên đồn là có tiền thưởng ra tay vì việc nghĩa, ngoài ra sinh viên đa phần nghèo, cực kỳ ghét đám trộm cắp này.

Đội ngũ áp giải rầm rầm rộ rộ đi rồi Tần An vẫn đứng đó, nhìn trạm xe bus:

- Tới đây.

Trạm xe bus có đôi vợ chồng già, một đôi tình lữ sinh viên, ba người trung niên thuộc kiểu nhân viên văn phòng, cùng với một hán tử cao lớn đen xì.

Vừa rồi vì xem náo nhiệt mà họ lỡ một chuyến xe, tất nhiên cũng chú ý tới Tần An, thấy y hướng về phía này gọi, đưa mặt nhìn nhau, không hiểu gọi ai.

- Đừng vờ vịt, làm gì có ai ví toàn đồng 100 lại đi tợi xe bus.

Lúc nãy Tần An đi qua nhìn thấy tên này vờ vịt mở ví lấy tiền lẻ:

- Xin lỗi, tôi không có ý xấu.

Hán tử cười ngượng đi tới:

- Tôi thấy anh hơi quen mắt, mỗi khi Đường Mị đọc sách ngoài tiểu khu luôn có một công nhân vệ sinh quét mặt đất đã sạch bong. Nói ra mới nhớ, ở trường học cũng có một công nhân vệ sinh rất cao lớn, hẳn là anh, đương nhiên tôi không dám khẳng định lắm... Không ngờ gọi một cái mà anh đã khai.

Tần An biết bên cạnh Đường Mị có người bảo vệ, nhưng không nhìn ra là ai, dù sao y không có kinh nghiệm, song người này da đen khá bắt mắt:

- Cậu thật lợi hại, thực ra tôi từng bán mỳ ở trấn Thanh Sơn, ngay đối diện quán Thập Tự Bình, nhưng mà làm ăn không tốt, mỳ bò California không hợp khẩu vị người trấn Thanh Sơn, nên lỗ suốt.

- Hay đừng làm công nhân vệ sinh nữa, nghĩ cách mở quán mỳ đi, dù sao anh cũng chỉ che dấu thân phận thôi mà.

- Chuyện này tôi phải hỏi ý cô chủ.

- Anh gọi cô ấy là cô chủ?

Tần An hơi nghi hoặc về cách xưng hô này:

- Vâng.

Hán tử đáp đơn giản:

- Anh tên là gì thế?

- Trương Tiểu Phi.

Hán tử cười chất phác:

- Tôi vốn tên là Trương Ích Đạt, nhưng cô chủ nói có một Trương Dực Đức và tôi trông giống nhau, Trương Dực Đức là Trương Phi, nên tôi là Trương Tiểu Phi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch